

|
ngày 30 tháng 9 năm 2007 ![]() vui lòng bấm nút Play để nghe PHẬT GIÁO MIẾN ĐIỆN KHỞI THẾ TIẾN CÔNG ĐỘC TÀI QUÂN PHIỆT Lý đại Nguyên Thế giới đang chứng kiến những cuộc biểu tình khổng lồ của hàng 30.000 tăng ni và 100.000 dân chúng nổ ra tại Rangoon và nhiều cuộc biểu tình khác ở các thành phố trên hầu khắp nước Miến Điện, khéo dài từ ngày 05//09/07 đến nay, nhằm chống lại chế độ độc tài quân phiệt, đã ngang nhiên xóa đi chính quyền dân chủ mà cử tri Miếnđiện đã bầu ra, trong một cuộc tuyển cử hoàn toàn tự do, đưa đến thắng lợi áp đào cho đảng của nữ lãnh tụ Aung Sang Suu Kyi trước kia. Lần này, khởi đi từ khi nhà cầm quyền tăng gấp đôi giá nhiên liệu, khiến các nhà hoạt động dân chủ phát xuất cuộc biểu tình ôn hòa phản đối, rồi bị đàn áp giam cầm, buộc giới thanh niên tăng ni, vì đức từ bi phải nhập cuộc cứu nạn, mặc dầu nhóm quân phiệt vẫn yên trí rằng, giới tăng sĩ lãnh đạo lớn tuồi gần đây chưa từng tỏ dấu chống lại họ. Trong bản thông cáo hôm thứ Sáu 21/09/07, giới tăng sĩ Miến Điện đã hạ quyết tâm sẽ tuần hành cho tới khi họ “quét sạch giới độc tài quân sự ra khỏi đất nước”, bất chấp nhà cầm quyền điều động quân đội để đối phó và ban hành lệnh giới nghiêm. Năm 1988 nhóm quân phiệt đã tàn sát 3.000 người biểu tình đòi lại dân chủ, đẩy dân chúng vào cảnh đói khổ cùng cực, bị cả thế giới cô lập, rồi rơi vào vòng tay của Trungcộng. Thế nhưng Trungcộng cũng đã nhận ra sự thật là không thể một mình cáng đáng nổi với một nước toàn dân nghèo đói, giống như trường hợp Bắc Hàn cộng sản. Chỉ có một nhóm quân phiệt cầm đầu là sống xa hoa đọa lạc trong một pháo đài biệt lập với dân, giữa rừng sâu vùng Pyinmana, gọi là thủ đô mới Naypyidaw. Nên dù chính bản thân Trungcộng vẫn duy trì chế độ cộng sản độc đảng, độc tài, mà mới đây họ đã phải theo xuôi với nhu cầu dân chủ toàn thế giới, để khuyến cáo Miến Điện nên tái lập chế độ dân chủ. Có như vậy Trungcộng mới mong giữ nổi các cơ sở làm ăn lâu dài trên đất Miến, nhất là cái cửa ngõ chính ra Ấn Độ Dương. Phát ngôn viên bộ ngoại giao Trungcộng, bà Khương Du tuyên bố: “Trungquốc hy vọng thấy sự ổn định và phát triển kinh tế tại quốc gia láng giềng Miến Điện”. Bà nói thêm: “Trungquốc theo đuổi một chính sách không can thiệp vào nội bộ của các quốc gia khác”. Mẵc dù trong thực tế Trungcộng đã cung cấp viện trợ và có các dự án đầu tư, trang bị vũ khí, thiết bị quân sự cho Miếnđiện. Trong bài diễn văn đọc trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc hôm nay, ngày 25//09/07, tổng thống Hoakỳ, George W. Bush đã lên tiếng chỉ trích chính phủ của một số nước vi phạm nhân quyền, trong đó có Miếnđiện. Ông nói: “Hoakỳ sẽ siết chặt các hạn chế về kinh tế và nới rộng lệnh cấm thị thực nhập cảnh đối với các nhà lãnh đạo Miếnđiện”. Đồng thời ông kêu gọi các quốc gia khác cũng gây áp lực để chính phủ quân nhân Miếnđiện phải thay đổi chính sách. Thủ tướng Anh, Gordon Brown đã thúc giục các nước Liên Âu hãy có những động thái nhằm ủng hộ người dân Miếnđiện, bằng các biện pháp phong tỏa chế độ quân phiệt Miếnđiện mạnh mẽ hơn. Nhiều nguyên thủ trong khối ASEAN kêu gọi quân đội Miếnđiện hãy áp dụng giải pháp dân chủ cho đất nước của họ. Trong nội bộ nhóm quân phiệt thì đang có nạn chia phe tranh chấp quyền lực. Thế lực chống lưng cho chế độ là Trungcông đã chùn tay. Cả thế giới áp lực mạnh. Tăng Ni chủ động tiến công. Toàn dân xuống đường đòi dân chủ. Nếu các chính quyển và những đơn vị quân đội điạ phương bất tuân lệnh đàn áp dân chúng, thì nhóm lãnh đạo quân phiệt ở trong pháo đài giữa rừng kia, sẽ mãi mãi trở thành thú hoang, hoặc may mắn sẽ được lưu vong tại Hoalục. Còn ngược lại sẽ là thảm họa khôn lường. Chính vì thấy viễn cảnh ấy của chính quyền độc tài quân nhân Miếnđiện do những cuộc xuống đường của giới tu sĩ Phậtgiáo tạo ra, nên dư luận của truyền thông quốc tế lập tức liên tưởng tới biến cổ lật đổ chính phủ của Miền Nam Việt Nam năm 1963, cũng từ cuộc đấu tranh của Phật Giáo. Nhưng bản chất của 2 cuộc đấu tranh đó hoàn toàn khác nhau. Cuộc đấu tranh của Phật Giáo Việt Nam 1963 là cuộc vận động “Bình Đẳng Tôn Giáo”. Một tôn giáo bị đặt trong tư cách hiệp hội của Dụ Số 10, không có tư cách pháp nhân như Kytô Giáo. Hoàn toàn ở thế nạn nhân, chỉ đòi hỏi chính quyển nhìn nhận Phật Giáo và các tôn giáo khác đều tự do bình đẳng như nhau. Sau khi toàn thể Tăng Sĩ bị cầm tù thì cuộc đảo chánh quân sự mới nổ ra. Ở Miếnđiện hiện nay, chính giới Tăng Sĩ Phật Giáo khởi thế tiến công, nhằm quét sạch giới độc tài quân sự, phục hồi chế độ dân chủ của toàn dân. Nhưng cả 2 nước đều có một điểm chung là thế lực quốc tế chống lưng cho 2 chính phủ đó đã bỏ rơi họ. Trở lại với thực tại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, chính vì dư âm của cuộc sụp đổ của chính quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, đã khiến cho Việtcộng lo sợ, nên họ đã không từ một mưu mô thâm độc nào, quyết tiêu diệt cho bằng được Phật Giáo Thống Nhất. Từ năm 1975, cướp được Miền Nam, đến năm 1981, Việtcông cố gắng vừa thuyết phục, vừa đe dọa giới lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất phải hợp nhất với các giáo phái Phật Giáo khác, bắt nằm trong Mặt Trận Tổ Quốc để cộng đảng lãnh đạo, việc không xong. Chúng đành phải cho ra đời cái gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam do đảng lập. Bắt bỏ tù và sát hại các nhà lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất chân chính. Tưởng như vậy là đã xóa sổ nổi một Giáo Hội Truyền Thống Dân Lập đã có chiều dầy trên Hai Ngàn Năm. Chúng đã lầm. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sau 10 năm câm nín, lại lừng lững xuất hiện, do sự lãnh đạo kiên cường, bất khuất, theo đúng chánh pháp và nhiệm vụ cứu dân, giúp nước, không mưu cầu quyền bính thế tục, danh, lợi của nhị vị Hòa Thượng Huyền Quang, Quảng Độ. Chính đường hướng trong sáng chân thật và sự bị đầy đọa dài hạn, mà Việtcông đã bắt 2 Ngài và các Tăng Sĩ cùng chí hướng phải chịu, đã làm cho Tăng, Ni, Phật Từ và toàn dân trong ngoài nước quy ngưỡng, thế giới yêu chuộng tự do kính phục. Nhờ đó vị thế của Giáo Hội Phật Giáo Dân Lập được củng cố. cho dù Việtcộng có huy động báo chí đảng nô, vu khống, bôi bẩn Ngài Quảng Độ, đe dọa tiêu diệt GHPGVNTN cách mấy, thì năm 1981 Việtcộng còn đầy quyền uy đã không làm nổi, huống chi là năm 2007 này, Việtcộng đang bị Hoakỳ và thế giới đã tuyên cho một bản án treo về vi phạn nhân quyền. Tuy vậy, để phòng hờ Việtcộng làm liều. Đức Đệ Tứ Tăng Thống ngày 08/09/2007 đã ban hành Giáo Chỉ thành lập Văn Phòng II Viện Hóa Đạo tạì Hải Ngoại trực thuộc Viện Trưởng Viện Hóa Đạo. Thành viên của Văn Phòng II do Viện Trưởng VHĐ thỉnh tuyển. Văn phòng ÌI đại diện Viện Hóa Đạo điểu hành phật sự tại hải ngoại. Văn Phòng II nối tiếp nhiệm vụ và hoạt động của Giáo Hội gặp lúc VHĐ trong nước bị đàn áp không thể hoạt động. Như vậy, Đức Tăng Thống đã khẳng định với Việtcông là Ngài quyết tâm phục hoạt GHPGVNTN cho bằng được. Việtcộng không thể với tay ra hải ngoại để tiêu diệt nổi bộ tham mưu của Giáo Hội, mà chính Tăng, Ni, Phật Tử Hải Ngoại vốn là lực lượng tiền phong phục hoạt Giáo Hội. Laị cũng chẳng thể lợi dụng nguyên tăc bầu cử của các Giáo Hội Hải Ngoại để cài người vào phá hoại, trong lúc Đức Tăng Thống, Viện Trưởng VHĐ và các thành viên trong Hội Đồng Lưỡng Viện bị Việtcộng xuống tay đàn áp. Khi đó toàn thể Tăng, Ni, Phật Tử ở trong và ngoài nước đã có Văn Phòng II VHĐ tại Hải Ngoại trực tiếp lãnh đạo, để tiếp tục làm nhiệm vụ giải trừ Quốc Nạn và Pháp Nạn, đúng với ý nguyện của 2 Ngài Huyền Quang, Quảng Độ.
Little Saigòn ngày 25/09/2007. |