Văn thơ Võ Bị
Sau cơn mưa trời lại sáng
Hoàng An k20
Sau cái nóng thiêu đốt của một luồng "heat wave" thổi vào Cali với hơn một trăm người chết.
Bạn
cứ thử tưởng tượng vợ con ði vắng, cháu chắt đi chõi, tôi ở nhà một mình trong căn mobile home,
điện cúp, tôi muốn thử sức với 101 ðộ trong nhà, mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi ðỏ gay, ðể xem thử với
tháng nãm, thân thể của một kẻ sắp býớc vào cái tuổi "thất thập cổ lai hy" nó ra sao! Mà ði ðâu
bây giờ? Býớc ra ngoài là 104, 105 ðộ, nóng nhý "lò thiêu ngýời" của Ðức Quốc Xã, chi bằng
"bám trụ" ðến 6 giờ chiều!
Ðứa con gái chở "bà ngoại" (vợ tôi) cùng lũ con nó ði shopping về, hối hả chạy vào nhà xem Bố
sống chết ra sao. Nó thấy tôi vẫn "ngồi thiền". Nó chạy vào chỗ máy lạnh thấy máy "off", nó la lên
"Sao Bố không mở máy lạnh?" Tôi nói kiểu "ngang cành bứa": "Tao muốn thử xem sức mình chịu
ðựng ðến ðâu!" Rồi mẹ con nó nói với nhau, tôi chỉ nghe ðýợc 3 tiếng "Bố khùng rồi!"
Thế rồi chiều xuống, gió lại về, máy lạnh được bật lên, mọi sự "back to normal"!
Ðôi khi tôi vẫn có những phút "cuồng ðiên", muốn "check" lại cái cõ thể một chút ấy mà! Vả lại
ngýời xưa có nói "Tử sinh hữu mệnh, phú quý do thiên". Giàu nghèo, chết sống có số cả các bạn
ạ! Diễn ðàn chúng ta gần ðây "sóng gió" quá, nhìn quanh chỉ thấy "ta ðánh ta", có thắng hay bại
cũng chỉ là "gà cùng một mẹ". May mà cuộc chiến không còn kéo dài nữa. Nhìn lại quê hýõng
mình, 30 nãm "cốt nhục týõng tàn", mấy triệu ngýời chết, chả qua cũng chỉ do một tập ðoàn lãnh
ðạo ngu xuẩn, lợi dụng lòng yêu nýớc của toàn dân ðể ðýa ta vào quỹ ðạo của "Ðệ Tam Quốc
Tế", ðẩy lùi ðất nýớc gần ðến thời kỳ ðồ ðá! Chýa kể cái di hại ngàn ðời: Hận thù!
Tôi không muốn bàn chuyện phải trái ở ðây giữa các bạn mà chỉ muốn nói với các bạn rằng có gì
chãng nữa thì "ta vẫn là ta". Nếu ta tỏ vẻ hõn bạn thì bạn sẽ là kẻ thù của ta; còn nếu chịu nhường
bạn thì bạn sẽ liên kết với ta. Câu nói ðó không phải của tôi mà là của một danh nhân Pháp, Roche
Faucauld, hoặc một câu nói dân gian quê mình:ư
"Chim không ðánh chim cùng tổ
Trâu một chuồng chớ có húc nhau!"
Mong giữa anh em không còn những "cuộc chiến" dù dýới hình thức nào ði nữa ðể cho những
buổi gặp mặt nhau tay bắt mặt mừng nhý cái thuở chúng ta vào trường. Tôi muốn mượn 2 câu thơ
và mạn phép sửa lại:
"Từ thuở mang gươm đi dựng nứớc
Ngàn nãm thương nhớ mãi Lâm Viên"
Tôi ở cái thung lũng Hoa Vàng này đã hơn 8 nãm, thỉnh thoảng vẫn gặp lại anh em, có khi không
đến được vì phải trông lũ cháu. Cuộc sống thì:
"Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang
Chẳng gầy chẳng béo chỉ làng nhàng"
Mong có dịp ði thãm các bạn ở xa, dù chỉ một chén trà hoặc "ta đến chơi đây ta với ta" cũng đủ vui
rồi. Tôi vốn yêu thõ nên ðôi khi có "lạm phát" trong những bài viết thì cũng mong các bạn thông
cảm. Tôi yêu thõ nhýng không biết làm thõ nên lấy thõ ngýời ðể nghĩ về ðời. Niềm ðam mê ấy có
từ khi còn ði học, xin mýợn 2 câu của Tế Hanh:
"Từ nay cùng với thơ ca
Tình yêu tuổi trẻ không già trong tôi!"
Tôi mong nhìn thấy diễn ðàn của chúng ta là một khoảng trời xanh, mây trắng chứ không muốn thấy
những ðám mây xám vần vũ, sấm chớp, cuồng phong... Một mong ước nhỏ nhoi đưa chúng ta về
với ðại ðồng.
Sau cơn mưa tôi tin là trời sẽ lại sáng!
Hoàng An
8/06
Tháng mười nhớ lại - Hồi ký Vương mộng Long K20
Anh hùng của Quân đội VNCH - Phạm phong Dinh
Sau cơn mưa trời lại sáng - văn của Hoàng văn An k20
Pleiku , Noel và nỗi nhớ - Thơ Vương mộng Long K20
Dư âm của một cái Tết - Thành Văn K20
xin mời đọc thêm bài
Giới thiệu Trường Võ Bị ( Nguyên bản Anh ngữ của Dorsey Edward Rowe
Lê Bá Thông phiên dịch )
Tóm lược Lich sữ TVBQGVN
Lich sữ TVBQGVN
Nhớ trường Võ Bị ( Lê bá Thông )
Các tài liệu Lich sữ ( Sưu tầm của nhiều tác giả )