Thiếu úy Hùng xoay người sang phải, tiếp tục dán mắt vào hàng
cây trâm bầu nằm vắt ngang phía bắc dãy cây tràm nối gần đến sườn núi
Trầu, và đột nhiên nói cùng Đại úy Ban, trưởng đoàn 4 chiếc trực thăng:
-Xin Đại bàng lượn thấp hơn một vòng nữa cặp hông hàng trâm bầu phía
bắc dãy tràm.
-OK, bạn cứ quan sát kỹ.
Xin nói thêm về Đại úy Ban,
một sĩ quan Không Quân nổi tiếng gan dạ của Vùng 4 vang danh "Anh Hùng Sát
Cộng", từng được tuyên dương trước Quân Đoàn và Quân Lực. Viên sĩ quan
Không Quân trẻ tuổi này từng thực hiện nhiều pha độc đáo ngoài nhiệm vụ
được chỉ định. Với biệt danh "Ban Đen" đã nhiều lần dùng số xăng còn dư tự
ý truy lùng và bắt sống Việt Cộng quanh các vùng chiến trận mà đương sự
gọi là "dậm cù" (sẽ nói nhiều ở những phần khác). Đại úy Ban bay thật
chậm, là đà gần sát mặt đất ruộng dọc theo hàng trâm bầu. Rồi thản nhiên
pha chút diễu cợt:
-Sao Thiếu úy , nữa thôi?
Thiếu úy Hùng hài lòng:
-Cám ơn Đại
bàng. Xin Đại bàng cho lệnh 3 chiếc kia rà sát, chậm, dọc theo hàng cây
tràm tựa như đổ quân rồi cúp qua hàng trâm bầu gần đó và đổ thật nhanh,
đồng thời số nón sắt của gia đình tôi còn lại, Đại bàng đổ giống như vậy.
Đại úy Ban có kinh nghiệm nhiều lần đổ quân, chắc cũng đồng tình với
Thiếu úy Hùng là không thể đổ quân xuống mục tiêu mà Việt Cộng đã chờ sẵn
như vậy nên chỉ vắn tắt:
-OK, tôi làm theo ý bạn, việc báo cáo với Đại
Tá Thanh bạn lo nghe.
Thiếu úy Hùng vói lấy ông liên hợp nội bộ: -1, 2
đây Alpha.
Hai trung đội tác chiến đồng thanh:
-Alpha đây 1, Alpha
đây 2.
-1, 2 xuống ngay sau lưng alpha, bám sát hàng cây, di chuyển
nhanh theo sau Thanh bạch (Thám báo) rõ chưa?
-Nghe 5, nghe 5.
Quả
thật họ là những sĩ quan trẻ, có trình độ, mưu trí, đầy nhiệt huyết và gan
dạ. Chưa đầy 15 phút, 4 chiếc đã rãi 2 trung đội tác chiến và Ban chỉ huy
đại đội hoàn hảo như ý.
Thiếu úy Hùng và Đại úy Ban đã làm một cú lừa dối ngoạn mục cả bạn lẫn
địch. Thiếu úy Hùng biết chắc Việt Cộng đang nghe lén hệ thống truyền tin
nên lên máy:
-Cám ơn Đại bàng, còn 2 gia đình nữa xin Đại bàng rãi
tiếp nối dọc theo hàng tràm.
Qua tần số bình thường không lục, báo cáo
Đại Tá Thanh:
-81 đây Hồng Hà.
-Hồng Hà nói.
-Trình 81, gia
đình 2 con nhỏ xuống bên hông hàng dừa xanh bình yên.
-Tốt, bám sát
hàng dừa xanh, chờ lệnh. Đại Tá Thanh tiếp.
-Nghe 5, 81. Thiếu úy Hùng
đáp.
Lừa địch, dối bạn xong, Thiếu Úy Hùng ra lệnh trung đội 1 và 2
kiểm soát vũ khí, lựu đạn... sẵn sàng, cũng như triệt để cấm di động ra
ngoài hàng cây.
Thiếu úy Hùng vội vàng liên lạc với Thiếu úy Nam, Đại
đội phó chỉ huy 2 trung đội tác chiến cánh Bravo:
-Bravo đây Alpha.
Thiếu úy Nam: -Bravo nghe 5, Alpha.
-Bravo chuẩn bị tất cả nón sắt
gọn gàng để đổ bãi. Đại bàng sẽ đổ bạn nối đuôi theo Alpha, rõ chưa?
-Nghe 5, Alpha.
Phản ứng tự nhiên, Thiếu úy Hùng buông ống liên
hợp, nhoài người ra khỏi nhóm cây trâm bầu để nghe ngóng tiếng depart pháo
của Việt Cộng.
-Cum - Cum- Cum - Cum...
Thiếu úy Hùng ra khẩu
lệnh:
-Ẩn núp bằng mọi phương tiện. - Pháo - Pháo...
Ngay sau đó:
-Ầm - Ầm - Ầm...
Nhìn về hàng cây tràm với từng cụm khói đen sau mỗi trái pháo nổ, Thiếu
úy Hùng một thoáng mỉm cười khoái trá... Thiếu úy Hùng liên lạc với Đại úy
Ban:
-Đại bàng, đây Hồng Hà.
-Hồng Hà nghe 5. Đại úy Ban đáp.
-Đại bàng cẩn thận, tụi nó nấu phở ngay tôi ở hàng tràm xanh rồi, Đại
bàng cứ cho 2 đứa con tôi ngay sau tôi. Đại bàng hiểu chưa?
-OK Hồng
Hà, hiểu 5. Đại úy Ban đáp.
Lại một cú lừa địch xong, Hùng cứ để cho
Việt Cộng tha hồ pháo vào hàng tràm, mà bất cứ ai cũng nghĩ là một ưu điểm
duy nhất để đổ quân trên cánh đồng này.
Sang tần số Bộ chỉ huy, Thiếu
úy Hùng báo cáo:
-81 đây Hồng Hà.
-Hồng Hà, mày bị tụi nó nấu phở
từ hướng nào cho biết ngay. Đại Tá Thanh vặn hỏi.
-Hướng cục đó 81.
Thiếu úy Hùng vắn tắt.
Lại một thoáng cười mép, Thiếu úy Hùng ra lệnh
nội bộ:
-1, 2 đây Alpha, di chuyển khéo, kín đến cuối hàng trâm bầu.
Thiếu úy Hùng cho lệnh 2 trung đội di chuyển về hướng gần chân núi
hơn. Sang liên lạc cùng Bravo:
-Bravo đây Alpha.
-Nghe 5, Alpha.
Thiếu úy Nam đáp.
-Cho tất cả nón sát rãi thưa, bám sát vào hàng xanh
thật nhanh. Tuyệt đối không được khai hỏa OK. Thiếu úy Hùng căn dặn.
-OK, Alpha.
Thiếu úy Hùng đang dồn hết tâm trí bằng mọi chiến
thuật để bảo toàn đồng đội. Làm sao cho các cánh quân toàn thắng. Trong
từng mạch máu li ti đến các động mạch to cứng căn thẳng khắp châu thân, để
chuẫn bị cho một trận đấu trí, một trận thư hùng liều lĩnh, một chọi mười,
trận chiến chọn đường hiểm nghèo, nguy hiểm nhất để lấy một đường sống và
thắng lợi.
Thiếu úy Hùng nhìn một lượt suốt chân núi, nơi chứa mấy trăm cán binh
cộng sản với đầy đủ hỏa lực phòng không 12.8, không giật 57 - 75, cối 61 -
82, B40, B41 v.v... với hầm hố cùng ưu tiên địa thế của núi đá. Rồi nhìn
sang hàng tràm với những cụm khói đen, tiếp tục pháo nổ rền. Trong khi tại
hàng trâm bầu thưa thớt với khoảng hơn 70 tay súng...
Đôi mắt vẫn sáng quắc, hai hàm răng vẫn nghiến nghiền từng chập theo sự
tính toán căng thẳng, bước đi chửng chạc rắn rỏi, lệnh lạc rõ ràng, tự tin
sắc bén. Chứng tỏ hỏa lực địch không nao núng nổi lòng can đảm, gan dạ của
người lính trẻ Việt Nam Cộng Hòa.
Thiếu úy Hùng:
-1, 2 tất cả chỉ mang súng cá nhân, tối đa cấp số đạn dược, lực đạn
trong tư thế sẵn sàng.
-1, 2 nghe 5 Alpha. Các Trung đội trưởng đáp.
Thiếu úy Hùng liên lạc cánh Bravo:
-Bravo đây Alpha.
-Bravo
nghe Alpha. Thiếu úy Nam trả lời.
Thiếu úy Hùng chậm rãi như để trấn
tĩnh:
-Non nước khi chạm đất cho tất cả các com ôm sát hàng xanh, kiểm
soát lại "đồ nghề" ngay, để ba lô vật dụng lại. OK.
-Nghe 5 Alpha.
Thiếu úy Nam tiếp.
-Còn nữa, nên nhớ chỉ "bồ cào": mà thôi (bồ cào
tiếng chỉ sự yểm trợ, trừ bị mà không trực tiếp tấn công). Thiếu úy Hùng
nhấn mạnh.
Trên hệ thống, Thiếu úy Nam: -Ha ha, tuân lệnh Alpha.
Từng cơn gió bão lành lạnh thổi nhẹ làm xào xạc hàng cây trâm bầu mang
cảm giác dễ chịu cho những người chiến binh nhễ nhại mồ hôi đang im lặng
mai phục nhìn nhau chờ lệnh của đơn vị trưởng.
Thiếu úy Hùng nhắc
chiếc nón sắt khỏi vành trán ướt đẩm mồ hôi, cho cơn gió mát lùa vào theo
từng ngón tay vuốt tóc ngược về sau, trong ánh mắt đăm chiêu lo nghĩ về
cánh đồng trước mặt.
Cánh đồng tháng chạp, đất khô nức nẻ của vùng
Kiên Lương (Hà Tiên) còn trơ hàng góc rạ cao hơn đầu gối, màu vàng nhạt
khoảng giữa hàng trâm bầu và chân núi Trầu, xa xa vài cụm rơm to cao khỏi
đầu người, do các nông gia chất thành đống sau mùa gặt hái.
Cánh đồng màu vàng biểu tượng cho sự no ấm trù phú của miền Hậu Giang,
đối với người dân nông thôn là mùa hưởng thụ trước Tết: nào tát đìa bắt cá
cạn ở những vũng nước còn lại cuối thửa ruộng, dậm cù bắt chuột đồng, cá
lóc, nướng rơm. Đối với trẻ em, là mùa lý tưởng cho các trò chơi ngoài
đồng, thả diều, tìm trứng cúc, nhạn... Biết bao thi, văn sĩ thật nhiều
sáng tác cho cảnh đồng lúa chín vàng thơm ngát, các chàng trai, thôn nữ
trĩu gánh lúa ngoài đồng... vui cười hạnh phúc trong mùa gặt hái. Và đây,
cũng cánh đồng úa vàng đầy gốc rạ như hàng ngàn ngọn chông đang làm nhức
óc chàng sĩ quan Bộ binh 24 tuổi đời, mang nặng trách nhiệm cho sinh mạng
gần một trăm đồng đội, một trách nhiệm nặng nề trước tuổi. Từng tế bào
trong khối óc nằm gọn trong vành đay nón sắt đang căng thẳng đầy máu nóng,
có lẽ sẵn sàng bung vành đay nổ tung vì áp xuất của ưu tư lo nghĩ. Không
còn một khe hở nào trong các tế bào ấy rảnh rang để chứa những dữ kiện các
hình ảnh thơ ấu trước cánh đồng vàng úa hấp dẫn với các thú nô đùa diều
sáo... Hàng triệu mạch máu não đã được Thiếu úy Hùng tận dụng để mưu tìm
an toàn và sự sống cho đồng đội.
Trên
sườn núi với số cán binh cũng hơn mười lần, đầy đủ các loại vũ khí, được
ẩn núp kỹ càng trong các vách đá, hầm hố che sau lưng bởi điều kiện thiên
nhiên vững như thạch. Một vách núi đá khổng lồ. Dưới chân núi, một hàng
trâm bầu thưa dài chưa đầy 500m, trên 70 binh sĩ Địa Phương Quân với 5
khẩu đại liên M 60, chừng 15 ống hỏa tiễn M 72, 15 khẩu phóng lực M 79
cùng lựu đạn và súng trường M 16.
Không cần đọc binh pháp, ai cũng
thấy được sự kiện rõ ràng:
-Cộng Sản đang có ưu thế mọi mặt, sẽ làm
chủ chiến trường, nhưng trớ trêu thay kẻ làm chủ chiến trường đang pháo
lầm, pháo lộn địa chỉ kết quả của bài toán kế do Thiếu úy Hùng chủ mưu, có
sự đồng tình của Đại úy Ban Không Quân, nhưng chắc chắn VC sẽ khám phá
không lâu, đó là nổi ưu tư to lớn nhất của Thiếu úy Hùng.
-Còn phần
đại đội, Thiếu úy Hùng đã lừa được địch nhưng tiến thoái lưỡng nan, tấn
công ư? Quân số quá ít, hỏa lực quá kém, yểm trợ chưa có. Làm sao? Làm sao
khi tiền sát viên VC khám phá và điều chỉnh lại pháo?
Trả lời cho hai
chữ "làm sao?" với một chiến trường cấp trung đoàn Cộng Sản, không phải là
Thiếu tướng Hưng, người anh hùng thị trấn An Lộc, hay Đại tá Trung đoàn
trưởng, hay Đại tá Tiểu khu trưởng mà là hai sĩ quan Thiếu úy Bộ binh trẻ.
Sau một tràn pháo 82 nổ tung các gốc rạ, các nhánh trâm bầu bay lả chả
đã gián tiếp trả lời cho những ưu tư và căng thẳng trong gần một giờ của
Thiếu úy Hùng.
Thiếu úy Hùng báo cáo Đại tá Thanh:
-81 đây Hồng
Hà, khẩn cấp cho 5 tràng phở vào sườn núi phía đông đối diện với gia đình
tôi gấp, 81.
Đại tá Thanh thảng thốt:
-Hồng Hà đây 81. Mày đối
diện sườn nào?
-Xin 81 thỏa mãn ngay. Đại bàng sẽ trình cho 81 rõ.
Thiếu úy Hùng tiếp.
Thiếu úy Hùng chấm dứt lời báo cáo với thượng cấp
một cách thiếu kỹ luật trên hệ thống truyền tin quân đội. Không phải Thiếu
úy Hùng vô kỹ luật, nhưng thật ra vì những yếu tố quan trọng hơn:
-Không dông dài khiến địch có thể phát giác vị trí của đại đội Hùng
sớm hơn dù 10 hay 20 phút.
-Thiếu úy Hùng phải khẩn cấp điều động toàn
thể đại đội chuẩn bị cho một kế hoạch hết sức liều lĩnh và cam go.
Thiếu úy Hùng với hai ông liên hợp trên tay: -1, 2 đây Alpha.
-Alpha 1, Alpha 2, nghe 5. Các trung đội đáp.
-1, 2 kiểm soát toàn
bộ hỏa lực cơ hữu, chuẩn bị sẵn sàng cho tuyến xuất phát khi có lệnh.
-Nhận 5 Alpha. Các trung đội tiếp.
Thiếu úy Hùng sang Thiếu úy
Nam: -Bravo đây Alpha.
-Thiếu úy Nam đáp: -Bravo nghe 5 Alpha.
-1
và 2 hôm nay "ủi", Bravo chỉ làm "bồ cào" yểm trợ. Thôi, sau trận này sẽ
về bên mẹ ăn Tết. OK.
Như một trấn an cho Thiếu úy Nam, Đại đội phó,
hay tự trấn an mình trước một trận chiến hết sức chênh lệch?
Bỗng
nhiên Thiếu úy Hùng lại chen vô chuyện đi phép của Thiếu úy Nam về ăn Tết
trong một tình hình đạn pháo đong nổ ì ầm và đầy chết chóc này.
Người
cảm nhận và thông hiểu nhiều nhất tâm trạng này là Thiếu úy Nam. Bởi lẽ họ
cùng có chung mẫu số trong nhiều vấn đề: cùng lứa tuổi, cùng trình độ,
cùng hăng say lý tưởng, cùng bản lĩnh gan dạ. Và sau hết, cùng hợp "gu"
trong binh pháp "xé rào" và "vô kỹ luật".
Họ đã dùng trình độ và sáng
kiến để làm chuyện "xé rào" hay "vô kỷ luật" với mục đích duy nhất là bảo
toàn tối đa mạng sống các chiến sĩ yên quý của họ. Đồng thời cũng để đánh
lừa địch và đã giáng lên đầu Việt cộng những trận thất điên bát đảo.
Thiếu úy Nam chỉ cách Thiếu úy Hùng non 200 mét với nỗi ưu tư căng
thẳng đã lợi dụng các đám sậy, lát cao hơn đầu người mọc ven theo hàng cây
trâm bầu, cùng 2 âm thoại viên bò ra sát bờ ruộng để quan sát Cộng quân
đang trú đóng trên sườn núi. Như thầm hiểu trách nhiệm nặng nề của một
người Alpha đàn anh đang một mình chịu đựng, Thiếu úy Nam quan sát thật kỹ
để chuẩn bị cho sự "xé rào" của mình đối với người đàn anh chỉ huy trực
tiếp. Thiếu úy Nam muốn làm một "cú ngặt" trước khi đi phép, muốn san sẽ
gánh nặng của Alpha Hùng.
Thiếu úy Nam ra hiệu cho Chuẩn úy Phong,
Trung đội trưởng trung đội 4 đến bàn tính, tìm địa thế nào lợi nhất làm
mục tiêu tấn công. Bên cạnh những trái pháo 61 - 82 ly nổ chát chúa, ném
những chùm gốc rạ, nhánh cây, đất bụi, khói đen mù mịt khét nghẹt, tung
bay tứ phía chạm vào hàng cây tạo âm vang rào rạt như những trận mưa đá
trên mái nhà tôn vào đầu mùa hạ oi bức.
Mười lăm phút trôi qua, hơn 5
tràn pháo nổ rền phía sau lưng chỗ đại đội đang trú ẩn, chứng tỏ tiền sát
viên Việt cộng chưa định được vị trí của quân ta. Nhưng Thiếu úy Hùng và
Nam thừa sáng suốt biết rằng chúng đang cho quan sát viên bám gần để điều
chỉnh pháo ngay vào vị trí đại đội đang tập trung.
Đột nhiên, từ mỏm
đá lớn ở chân núi, ít nhất hai khẩu phòng không 12.8 ly đã khai hỏa, đường
đạn lửa nối đuôi nhau tuôn vào hàng cây tràm. Rõ ràng là chúng thăm dò.
Thiếu úy Hùng lập tức: - 1, 2, 3, 4 triệt để cấm tác xạ.
Dưới chân
hai bên mỏm đá từng cụm bụi đất bay lên theo từng đợt khai hỏa của phòng
không 12.8 ly.
Thiếu úy Hùng đã dán mắt vào mỏm đá này hơn nửa giờ
qua, từng loạt đạn phòng không 12.8 ly chạm nổ trên các cây tràm chan
chát, cành lá rơi lả chả.
Rồi trên tần số không lục:
-81 đây Đại
bàng. Đại úy Ban gọi Đại tá Thanh.
Âm thanh rung từng chập theo nhịp
gió cánh quạt trực thăng, tiếng của Đại úy Ban làm Thiếu úy Hùng sáng mắt,
lộ vẻ mừng rỡ.
Đại tá Thanh:
-Gia đình Đại bàng "ăn no" sẵn sàng
lên đường chưa?
-5 trên 5 sẵn sàng, trình 81 rõ. Đại uý Ban trả lời.
Như vậy là phi đoàn trực thăng đi tiếp tế nhiên liệu, đạn dược xong và
trở lại trình diện Đại tá chỉ huy chiến trường. Thời đã đến, giờ đã điểm.
Thiếu úy Hùng sung sướng tột cùng, sung sướng cho thế một chọi mười, sung
sướng cho một lựa chọn duy nhất, nguy hiểm nhất để sống còn, sung sướng
cho một quyết định táo bạo lấy "cửa tử" làm mục tiêu.
Tràng pháo binh
105 ly bắn từ quân lỵ Kiên Lương, để thăm dò địch quân, nổ cách chân núi
chừng 50 mét làm thành những cụm khói đen xám bốc lên cao.
Thỉnh
thoảng Thiếu úy Hùng gọi Thiếu úy Nam để lừa địch:
-Bravo cẩn thận cho
các con nằm sát, tụi "cùi" nó "nấu phở" và súng 12.8 ly ngay tao rồi đó.
Mặc khác, Thiếu úy Hùng cố đưa pháo vào mục tiêu để chuẩn bị tấn công:
-Phở Bắc đây Hồng Hà.
-Hồng Hà Phở Bắc nghe. Pháo binh trả lời.
-Hướng quan sát phải 50 mét, xa 50 mét. Thiếu úy Hùng điều chỉnh.
-Hồng Hà đây Phở Bắc, phải 50 mét, xa 50 mét. Chuẩn bị tác xạ. Pháo
binh tiếp.
Pháo binh 105 ly Kiên Lương:
-Hồng Hà Phở Bắc, phải 50
mét, xa 50 mét, bắn.
Thiếu úy Hùng đáp vội: -Phở Bắc Hồng Hà bắn.
Hai quả 105 ly rơi ngay trước mỏm đá, các chiến sĩ nhìn nhau lộ vẻ hân
hoan trên các khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi cùng bụi đất bám thành vệt theo
các nếp nhăn trên vầng trán, khóe mắt, mũi. Nhiều chiến sĩ bị cỏ lát cắt
thành lằn xiên xéo trên mặt trên tay. Họ vẫn thản nhiên lăm lăm vũ khí
hướng nhìn về chân núi theo dõi từng quả đạn 105 ly lóe lửa, tung khói một
cách thỏa nguyện.
Bỗng người âm thoại viên tần số nội bộ chìa ông liên
hợp cho Thiếu úy Hùng.
Thiếu úy Nam hấp tấp:
-Xin Alpha yểm trợ
cho Bravo xuất phát, mần cái này trước khi đi phép Alpha.
Quá bất ngờ,
Thiếu úy Hùng: -Trời ơi không được Bravo.
Nhưng đã trễ, cánh đồng bên
phải của Thiếu úy Hùng đã lố nhố mấy chục nón sắt dàn hàng ngang chạy ra,
bám lấy bờ ruộng thấp chưa quá gối.
Thiếu úy Hùng hét trực tiếp trên
tần số nội bộ:
-1, 2 xuất phát ngay ra bờ ruộng. Vũ khí nặng cho hai
khẩu đại liên M 60 khai hỏa yểm trợ cho 3, 4 ngay.
Chưa đầy mười phút,
trên cánh đồng khô trơ gốc rạ, trên 70 chiến sĩ đại đội Địa Phương Quân
dàn hàng ngang tiến ra chiếm bờ đất ruộng cách hàng trâm bầu chừng 30 mét,
lập tuyến xuất phát dài chừng 200 mét.
Một cú "thất điên bát đảo" cho
trung đoàn Cộng sản khi hai khẩu M 60 cùng hơn 50 tiểu liên m 16 khạc liên
tục vào mỏm đá, trong lúc hai trung đội 3, 4 nhịp nhàng tiến chiếm từng bờ
ruộng dược sự chỉ huy trực tiếp của Thiếu úy Nam.
Sau hai đợt chiếm hai bờ ruộng, Cộng quân chưa khai hỏa dử dội, ngoại
trừ vài loạt phòng không 12.8 ly bắn chệch hướng.
Phần vì bất ngờ,
phần hỏa lực xối xả của hai trung đội 1, 2 và vũ khí nặng tác xạ liên tục.
Chắc chắn Cộng quân đang nằm trong các hố hay hốc đá để tránh pháo binh
105 ly của ta mà thôi. Không bao giờ chúng nghĩ có chuyện tấn công với vỏn
vẹn chỉ có hai đợt trực thăng vận một đại đội như vậy. Dĩ nhiên chúng cũng
cả tin rằng đại đội đang bấn xúc xích trong hàng tràm vì pháo 61 - 82 ly
của chúng. Sự chống trả yếu kém trong 20 phút qua chứng tỏ cái "lầm to"
của chúng.
Thiếu úy Hùng vừa xung phong lên từng bờ đất, vừa chuyền
tay các ông liên hợp tần số nội bộ, rồi không lục, rồi pháo binh:
-Phở
Bắc đây Hồng Hà, tiếp tục 5 tràng.
-81 đây Hồng Hà, xin lệnh tấn công.
Xin tiếp tục nấu phở.
Đại tá Thanh hoảng hốt thịnh nộ: -Tấn cái gì?
Mầy ở đâu mà tấn công?
Thiếu úy Hùng đã buông ống liên hợp, để mặc âm
thoại viên giải thích với Đại tá. Rồi yêu cầu Đại úy Ban trực thăng:
-Đại Bàng đây Hồng Hà, gia đình tôi xung phong, xin bạn xài hết hai bó
"hỏa tiễn" giúp tôi.
Lòng cảm phục và yêu mến vô biên, Thiếu úy Hùng
nhìn hai trung đội 3, 4 do Thiếu úy Nam chỉ huytiến lên trong bụi đất mịt
mù. Cộng quân bắt đầu khai hỏa dữ dội, đạn pháo cày xới tung tóe chung
quanh tuyến trận.
Ba khẩu đại liên M 60 tác xạ liên tục, ng súng lắp
vào chưa kịp nguội, phụ tác xạ vừa xung phong vừa nạp đạn, nối hết dây này
đến dây khác. Chính Thiếu úy Hùng và Thiếu úy Nam đã thay đổi thế yếu của
chiến trận thành một chiến trường đủ yếu tố chiến thuật bằng:
-Không
trợ, dưới sự điều động độc đáo của Đại úy Ban làm các ổ súng cộng đồng của
Việt cộng trong các hang đá không ngóc đầu nổi.
-Pháo yểm, được lệnh
của Đại tá Thanh, tác xạ liên tục cho tới khi có lệnh mới.
Đại tá Thanh
hối thúc chiếc trực thăng C&C vào vùng gấp. Nhìn từng nhóm nón sắt
tiến chiếm các bờ ruộng không đủ cao che tới gối, trải dài trên một tuyến
ngắn chưa tới 300 mét so với chiều dài chân núi hơn hai cây số, ông thấy
đau nhói, niềm yêu thương và mến phục các chiến sĩ Địa Phương Quân đang
xung trận dâng trào theo từng đợt các chiến sĩ nhỏm dậy chạy nhào lên bờ
ruộng kế tiếp, rồi gục ngả, vài ba chiến sĩ xúm lại sửa thẳng người cho
đồng đội nằm ngay, sát bên bờ đất trước khi tiếp tục xung phong.
Cuộc
đời 21 năm đánh trận, Đại tá Thanh đã chứng kiến hàng trăm lần các chiến
sĩ Việt Nam Cộng Hòa anh dũng thi hành nhiệm vụ và hy sinh tính mạng một
cách đáng kính phục và xúc động, nhưng đó là những trận đánh do mình trực
tiếp chỉ huy, điều động. Đàng này, đứa con nhỏ bé Địa Phương Quân anh dũng
thi hành nhiệm vụ một cách đơn độc và liều lĩnh, bên cạnh một tương quan
lực lượng lớn lao như vậy.
Và chiến thuật "xé rào", "vô kỷ luật" của
hai sỉ quan trẻ cũng lây đến quan Đại tá khi ông ra lệnh cho viên cho viên
sĩ quan phi công lái chiếc C&C có trang bị hai khẩu M 60:
-Xuống
thật thấp để "qua" nhìn kỹ hơn.
Đồng thời ông ra hiệu cho hai xạ thủ M
60 tác xạ tối đa vào chân núi tại các ổ súng cộng đồng của Việt cộng. Như
vậy bây giờ chiếc trực thăng chỉ huy chiến trường đã thành một Gunship
rồi.
Hàng loạt lằn đạn lửa cam đỏ đan chéo trên bầu trời đuổi rượt các
Gunship của Không quân Việt Nam Cộng Hòa, tiếng gió rít lên hàng loạt,
tiếng đạn nổ ấm ì chát chúa trên cánh đồng khô trụi, có nơi bốc khói vì
các gốc rạ, rơm mồi lửa khi các trái không giật 57 ly của Cộng quân bắn
chạm đất.
Các chiến sĩ Địa Phương Quân vẫn cang trường tiến lên nhịp
nhàng, một số bị vấp ngã bởi đất ruộng khô nứt nẻ, nón sắt văng xa, nhưng
vẫn hiên ngang xung phong.
Thiếu úy Hùng: -Bravo yểm trợ Alpha lấy bờ
đất gần mỏm đá.
Thiếu úy Nam vẫn khoát tay cho hai trung độilên thêm
một bờ ruộng nữa rồi trả lời:
-Nghe 5 Alpha.
Tuyến đầu của đại đội
còn cách mỏm đá 100 mét, hỏa lực Cộng sản càng dữ dội, ít nhất hai khẩu
12.8 ly, rất nhiều CKC và AK 47 phản công quyết liệt.
Thiếu úy Hùng đã
nhận rõ từng ổ súng cộng đồng của Việt cộng và nhất quyết tấn cộng tức
khắc nếu không muốn đại đội mình thành các "bia thịt" cho hỏa lưc Cộng
sản.
Tình hình vũ khí nặng của đại đội hơi bi đát, vì hai khẩu đại
liên M 60 bất khiển dụng và vài khẩu phóng lựu M 79 bị kẹt đạn, chưa nói
tới số đạn M 16 và lựu đạn M 67 còn rất ít sau 4 đợt xung phong vừa qua.
Ngoài khẩu 75 không giật của Cộng sản vẫn lẻ tẻ "xẹt" vài quả rồi di
chuyển, vì chúng sợ hai Gunship của Đại úy Ban.
Điểm mà đại đội Địa
Phương Quân đánh vào là Bộ chỉ huy của Việt cộng. Với kinh nghiệm dày dạn,
Đại tá Thanh rải hàng tràng 105 và 155 dọc theo sườn núi khiến hai đầu
tuyến của Cộng quân không thể co lại mà triệt hạ mũi dùi của đại đội Thiếu
úy Hùng đang chọc vào.
Thiếu úy Nam đã nhận thấy cánh hỏa lực Alpha
yểm trợ cho mình yếu dần, giờ còn một khảu M 60 cố khạc bao sân phía bên
cánh phải cho Thiếu úy Nam, còn một khẩu M 60 kia lo tác xạ cánh trái của
mỏm đá cố không cho họng 12.8 ly của Việt cộng khai hỏa, phóng lựu M 79
cũng thưa thớt.
Mặc dù
tình hình gay go như vậy, nhưng Thiếu úy Hùng đã chuẩn bị cho một thế tấn
công sau cùng, bằng cách cho một hỏa lực nhỏ chịu đựng bên cánh trái và
chỉ thị trung đội 1, 2 dùng tối đa số lựu đạn còn lại để tấn công hủy diệt
cây 12.8 ly của Cộng quân. Còn Thiếu úy Hùng và Thám báo với tiểu đội vũ
khí nặng dồn hết hỏa lực sang phía phải hòn đá, nơi tuyến VC đối diện cánh
Bravo của Thiếu úy Nam. Thiếu úy Hùng biết rằng cánh Bravo đã cạn đạn, hơn
nữa mặt phải hòn đá còn tới hai khẩu 12.8 ly và nhiều CKC, B 40. Do đó
Thiếu úy Hùng khẩn cấp: -
-1, 2 tấn công bên trái mỏm đá ngay.
Rồi ra lệnh Thám báo cùng mình tràn lên mỏm đá để sang bên cánh phải.
Thiếu úy Nam trên máy nội bộ:
-Alpha, tôi lấy mỏm đá ngay, tụi nó còn hỏa lực mạnh lắm. Yểm trợ gấp.
Thiếu úy Hùng tức tốc tràn ngập lên mỏm đá, cố vượt qua bờ phải, họ
phải nằm rạp xuống hai lần vì hỏa lực quá gắt của Việt cộng.
Tiếng "ầm", "ầm", "ầm" chát chúa của M 67 vang lên, trung đội 1, 2 xung
phong đợt cuối, rồi một cây 12.8 ly của Cộng sản bị khóa họng bên trái,
Thiếu úy Hùng không chần chờ, xung phong cùng Thám báo.
Gần hai mươi tiếng "ầm", "ì" khủng khiếp đồng loạt của lựu đạn M 76
thêm vào hàng tràng 155 ly do chính Đại tá Thanh điều chỉnh để bảo vệ một
cách mong manh cho gần 40 chiến sĩ Địa Phương Quân còn đang xung ph đợt
sau chót, hợp thành tiếng nổ long trời, rung rinh cả vùng đất núi Trầu.
Thiếu úy Hùng nói trên không lục:
-81, Đại Bàng yểm trợ tôi lấy cục đá ngay.
Hùng nghe rõ từng viên đạn Việt cộng bắn trúng đồng đội v len "bịch"
rồi gục ngã, có người trúng ngực giật nẩy lên trước khi quỵ xuống, đau
lóng lắm nhưng không thể chần chừ giây phút nào nữa, phải dứt điểm càng
nhanh càng tốt. 30 mét rồi 20 mét.
Thiếu úy Hùng hét:
-Tung lựu đạn vào các lùm cây chà là. Phóng lựu M 79 liên tục vào các
mỏm đá nhỏ quanh đó.
Thiếu úy Hùng phóng ống hỏa tiễn M 72 còn lại duy nhất có khẩu 12.8 ly
đang khạc lửa.
Hơn nửa giờ các chiến sĩ Địa Phương Quân không một phút giây ngưng
nghỉ, hỏa lực cộng đồng còn lại khẩu M 60 đang yểm trợ yếu ớt cho Thiếu úy
Nam.
Hơn ai hết, trên chiếc trực thăng C&C, Đại tá Thanh sử dụng hết
kinh nghiệm chiến trường để điều động 6 khẩu pháo binh tác xạ điên tục
không để Cộng sản tập trung hỏa lực tiêu diệt đại đội Địa Phương Quân lẻ
loi của mình.
Mặc khác, Đại tá Thanh đã ra lệnh hỏa tốc bốc một phần tiểu đoàn 2/33
Sư đoàn 21 trực thăng vận từ Chương Thiện về để tiếp hơi cho đứa con Trinh
sát Địa Phương Quân này, đang đến hồi vô cùng nguy hiểm.
Thám báo đã tràn ngập lên ổ 12.8 ly bên phải mỏm đá, một cây ràng bưng
gốc vì trái hỏa tiễn M 72, hai tên bộ đội Cộng sản Bắc việt nghẻo đầu ngay
thân súng, một chân còn bị khóa vào chân súng.
Hưng, âm thoại viên mang máy nội bộ, bị đạn xé toạt bờ vai phải, té
ngữa trên bờ ruộng, Thiếu úy Hùng nhào tới đở người lính truyền tin, gọi
cứu thương cho Hưng rồi hét:
-Thám báo mang máy tiếp tục xung phong.
Trên máy nội bộ, Thiếu úy Hùng:
-Bravo, tất cả nằm xuống ngay, tụi nó có không giật. Alpha xung phong
ngay.
Như vậy, sát nút trước mặt cánh Thiếu úy Nam, tụi Việt cộng còn một cây
12.8 ly và một cây không giật 75 ly đang hoạt động mạnh.
Thiếu úy Hùng gỡ trái M 67 sau cùng trên giây ba chạt ném vào bụi cây
chà là vừa mới "phụt" một trái 75 ly. Thám báo phụ thêm, rồi đột nhiên
cánh Bravo Thiếu úy Nan đang dàn hàng ngang tràn ngập cùng lúc.
Tiếng đạn rít, tiếng lựu đạn nổ vang ầm ầm, tiếng hò hét xung phong inh
ỏi, khói bụi mùi thuốc súng khét nghẹt mù mịt... hổn độn.
Cánh Alpha và Thám báo vào giữa lưng chừng mỏm đá. Thiếu úy Hùng phản
ứng tự nhiên chụp chụp trên ngực tìm lựu đạn, không cón trái nào nữa.
Riêng Thiếu úy Nam, trực diện với tuyến quân Cộng sản bên mép phải của
mỏm đá đã nhận định được hỏa lực hùng hậu của địch, nên nếu không xổng
lưng xung phong để chia phối hỏa lực của địch thì Cộng sản sẽ nuốt hết cả
đại đội, giờ đây còn chừng 50 tay súng, do đó Thiếu úy Nam dẫn đầu trung
đội 3 với hai quả luụ đạn M 67 trên tay, hét xung phong tràn ngập ổ 12.8
ly đang trực xạ dữ dội vào cánh Bravo. Trung đội 4 tràn qua hàng chà là
thưa thớt, nơi có khẩu 75 ly không giật, gần sát vách đá Thám báo đã tràn
ngập bộ đầu não của trung đoàn Cộng sản.
Thiếu úy Hùng giật cây phóng lựu M 79 trên tay Trung sĩ Hạnh "phụt"
ngay vào họng cây CKC vừa mới khạc ra. Rồi chụp lấy ông Liên hợp nội bộ:
-Bravo đây Alpha. Chưa nhận trả lời, liền tiếp:
-Non nước đây Alpha, cẩn thận tối đa.
Không thấy trả lời, Thiếu úy Hùng buông ống liên hợp và hét lớn ra xa:
-Bravo đâu lên máy ngay.
Vài phát M 16 nổ thưa thớt vào các điểm khả nghi, họ đang tiết kiệm tối
đa đạn sắp hết.
Vân, người lính truyền tin cho Thiếu úy Nam chạy sòng sọc tới trước mặt
Thiếu úy Hùng, hai bàn tay đầy máu tươi, nước mắt vằn vện cùng bụi khói
bám trên mặt.
Như một linh tính, Thiếu úy Hùng hét: -Thiếu úy Nam đâu, ở đâu?
Vân nghẹn ngào: -Bravo chết rồi Alpha.
Thiếu úy Hùng đưa hai tay lên chụp lấy nón sắt ném xuống đất, chiếc nón
chạm đá núi thành tiếng "bum", vỏ nón sắt và nón nhựa tách làm đôi lăn lóc
trên nhưng cục đá to bằng cái thúng, rồi hét lớn:
-Nam ơi, trời ơi Nam.
Bất kể, Thiếu úy Hùng chạy về hướng cánh Bravo, các trung đội 3, 4 đang
tiếp tục xung phong lục soát, nả từng loạt M 16 và M 79 sau cùng còn lại.
Dưới bờ ruộng, người y tá cắt toang áo trận để quấn từng cuộn băng
trắng ngang ngực Thiếu úy Nam, như một cố gắng vô vọng vì tình yêu thương
đồng đội. Viên đạn 12.8 ly xuyên ngực phá tan hai buông phổi sau lưng, còn
hy vọng gì nữa.
Thiếu úy Hùng ôm chặt lấy cổ Thiếu úy Nam lay động:
-Nam, Nam ơi, mày đánh thắng trận rồi sao lại chết!
Người lính truyền tin tần số không lục chìa ông liên hợp cho Thiếu úy
Hùng.
Tiếng Đại tá Thanh: -Hồng Hà đây 81.
Thiếu úy Hùng chậm chạp cầm lấy ông liên hợp, giọng nghẹn ngào:
-81, Bravo tôi kilo rồi.
Đại tá Thanh không cầm được xúc động:
-Trời ơi, Non nước kilo. Rồi lệnh tiếp:
-Hồng Hà cho các em lui ra hết, thằng 2/33 tới rồi đó, để tụi nó truy
kích, "qua" xuống ngay.
Hơn một giờ giao tranh ác liệt, đại đội Địa Phương Quân đã chiếm gọn
hòn đá nơi Cộng sản đặt các ổ súng cộng đồng cùng Bộ chỉ huy Trung đoàn
Cộng sản Bắc việt, với sự yểm trợ gan dạ và tận tình của các Gunship cùng
các phân đội 105 và 155 ly.
Mặc dù các ổ súng cộng đồng 12.8 ly, 75 không giật đã bị đại đội Địa
Phương Quân phá hủy, nhưng các tuyến cộng quân còn lại vẫn bắn xuyên hông
gay gắt.
Tuy nhiên, tình huynh đệ chi binh đã thể hiện hết sức cao độ khi các
chiến sĩ tiểu đoàn 2/33 vừa rời càng trực thăng đã chia hai nhánh tấn kích
nhanh chóng bảo vệ hai cạnh hông của đại đội Địa Phương Quân, không cho
lực lượng hai đầu của giặc quặp lại tiêu diệt bạn mình, cũng như cứu cấp
Bộ chỉ huy của họ bị đại đội phá tan.
Can trường thay, các chiến sĩ đại đội Địa Phương Quân vẫn xung phong
truy kích dù sắp hoàn toàn hết đạn, họ sẵn sàng đánh cận chiến xáp lá cà.
Tiếng rè rè từ loa PRC 25, Thiếu úy Hùng quay lại vừa gặp Thiếu tá Hòa,
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2/33 hỏi han:
-Thiếu úy đánh tụi nó đẹp quá. Chia buồn cùng Bravo và các nón sắt của
bạn.
Rồi tiếp lời:
-Thiếu úy cho tất cả lui xuống, lo cho các thương binh, để tụi tôi tiếp
tục truy lùng, mình gặp lại ở Kiên Lương.
Các chiến sĩ quân y của tiểu đoàn 2/33 lo băng bó cứu thương cho các
chiến sĩ Địa Phương Quân, đồng thời phụ di chuyển các chiến sĩ hy sinh ra
khoảng bờ ruộng trống để trực thăng tản thương.
Một số khác đang lôi các khẩu súng cộng đồng ra khỏi hố, mà xích sắt
còn khóa vào chân các xạ thủ, họ dùng dây võng trói gần 30 tên tù binh,
mặt mày tên nào cũng lem luốc, xanh mét vì sợ sệt.
Đến trước mặt Thiếu úy Hùng, Hạ sĩ Thanh, Thám báo nói:
-Alpha, thằng này khai là Thượng úy Trung đoàn phó, cho tui bắn nó trả
thù cho Thiếu úy Nam nghe Alpha.
Thiếu úy Hùng nhìn chòng chọc vào tên CS trước mặt và những tên tù binh
khác một lượt, quay sang Hạ sĩ Thanh:
-Dẫn tụi nó ra bờ ruộng bắt ngồi xuống, thằng nào đứng dậy bắn bỏ, đừng
làm bậy mình còn xài tụi nó. Tính sau.
Thiếu úy Hùng trong niềm đau xót tộ cùng, cúi xuống vuốt mặt từng chiến
sĩ đã đền nợ nước, bàn tay áp thật lâu trên vầng trán của các đồng đội
thân yêu còn đẫm ướt mồ hôi cùng cát bụi, như luyến tiếc những ánh mắt mà
một giờ trước đây họ đã nhìn nhau, hiểu rõ ý định, đồng tình quyết tâm thì
hành nhiệm vụ một cách hăng say, và khi bàn tay vuốt xuống họ sẽ vĩnh viễn
không còn nhìn nhau được nữa, sẽ xa cách nghìn trùng. Từng khuôn mặt của
18 chiến sĩ hy sinh vẫn còn nét bình thản. Thiếu úy Nam, một dòng máu đỏ
thắm trào ra từ khóe miệng, dòng máu của những đứa con yêu tổ quốc vừa nằm
xuống tại chiến trận này, để bao người được yên sống.
Những đứa con yêu ở khắp nẻo đường quê hương trên 4 Vùng Chiến thuật
đang thì hành nhiệm vụ mà toàn dân giao phó, với khoảng cách giữa sự sống
và cái chết thật gần gủi, mong manh, khít khao nhưng cao quý ở chỗ là họ
sẵn sàng chấp nhận ở trong cái khoảng cách nhỏ hẹp đó một cách thật bình
thản, yên vui nhưng mến nhau, chia ngọt xẻ bùi và dám chết cho nhau.
Họ làm được những việc cao quý ấy không cần đến những văn bằng, học
thức hay quyền cao chức trọng, khoa bảng, mà thật đơn giản vì họ chỉ cần
nằm lòng được 6 chữ mà ai cũng có thể đọc thuộc: Tổ quốc - Danh dự - Trách
nhiệm.
Vài giờ trước, cũng phi đội trực thăng này đổ họ xuống đây, và bây giờ
người sĩ quan chỉ huy đoàn trực thăng xúc động nghiêm chào 18 chiến sĩ Địa
Phương Quân vừa anh dũng đền nợ nước, trước khi đặt từng thi hài lên sàn
trực thăng tải thương.
Bóng đã xế chiều, mặt trời nằm chếch bên kia sườn núi, tứng bầy chim
sen, nhạn... vụt bay lên từ các đầm cỏ lát sau mỗi tiếng nổ long trời của
pháo binh đang bắn truy kích tàn quân Cộng sản.
***
Khuôn viên chợ Tròn cách quận lỵ Kiên Lương chừng 1 km nhộn nhịp hẳn
lên. Hàng trăm đồng bào đủ mọi lứa tuổi, lo phụ chuyển nước để rửa ráy thi
thể các chiến sĩ thương vong. Các thầy cô, học sinh, nhân dân tự vệ lo thu
dọn các băng kệ làm thành các bàn lộ thiên chuẩn bị bửa ăn cho các chiến
sĩ từ mặt trận trở về.
Quý vị thương gia, chủ tiệm đèo trên Honda đủ thứ nào cơm, bánh mì,
thuốc lá, bia, nước ngọt v.v... Tất cả họ đều tự nguyện, sau khi nghe tin
chiến thắng từ Phòng Thông Tin của quận loan đi.
Hai bên lề đường Hai Bà Trưng dập dìu khách bộ hành chật nít, nhộn nhịp
bên các quày hoa tươi đủ màu sặc sở, các hàng bánh mức đủ loại, trà rượu,
bánh trái ê hề...
Chiếc taxi chầm chậm rồi dừng ngay đầu con hẻm theo địa chỉ Hùng đưa
cho bác tài xế. Bước ra xe, Hùng đi vòng sang bên kia, mở cửa lách mình
vào đỡ người đàn anh đang khó nhọc nâng chiếc chân giả vừa ghép vào mấy
hôm mà vết thương chưa lành hẳn.
Hùng cám ơn bác tài xế, định hỏi lại cho chắc đúng là con hẻm nhà Nam
nhưng kịp ngưng lại, vì ở cuối hẻm Hùng thấy lố nhố người với những âm
thanh của một gia đình tang tóc bởi tiếng kinh, tiếng chuông mỏ vọng ra.
Vài ba em nhỏ đang lúi húi bên vách nhà đầu hẻm, tay cầm cây nhang nghi
ngút khói thụt thò đốt pháo, bỗng một đứa kêu lên:
-Tụi bây ơi, bạn chú Nam tới kìa.
Cả bọn ngừng tay, ngẩng đầu nhìn hia người mặt quân phục đang chậm rãi
bước vào. Tiếng pháo nổ làm chúng giật mình vội bịt lấy hai tai vừa chạy
lại hai người lính, rồi tự nhiên:
-Hai ông là bạn chú Nam phải không? Nhà chú Nam kia kìa, sao mà ông đi
cà nhắc vậy, ông cũng bị thương cùng trận với chú Nam phải không? Nghe mấy
ông lính làm lễ nói chú Nam chết trận anh hùng lắm, tụi cháu thương chú
Nam lắm...
Chúng vừa đi vừa ngước nhìn hai người lính, cả hai ậm ừ cho xong
chuyện, vì mỗi tiếng chú Nam, chú Nam làm tim họ đau nhói. Hùng miên man
nghĩ ngợi, lẽ ra giờ này Nam đang quây quần bên mẹ già, nếu Nam đi phép
đúng hạn, và chắc mẹ Nam đang hưởng những ngày xuân vô cùng sung sướng,
hạnh phúc bên người con lính chiến đã gần hai năm chưa gặp mặt.
Họ nghe tiếng tụng kinh rõ hơn, hòa lẫn tiếng khóc đứt nghẹn, tiếng kêu
gọi tên con như những lời khẩn cầu thảm thiết, tuyệt vọng của người mẹ
già.
Long và Hùng khựng lại, họ không đủ can đảm để bước thêm mười bước nữa
để tận mắt chứng kiến cảnh thê lương này ư?
Ngay trên khung cửa chính có tấm bảng vải trắng với hàng chữ lớn "VỊ
QUỐC VONG THÂN" như một chứng từ của sự hy sinh, hay nguyên cớ cho những
tiếng khóc đau thương kia.
Mùi nhang, tiếng kinh cầu, chuông mỏ quyện vào tâm tư hai người lính
chiến như một hấp lực vô hình, khiến họ quy tụ nhản quan về chiếc quan tài
đặt ngay giữa nhà với lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ phủ kín.
Trên chiếc bàn thấp nhỏ kê ngay trước quan tài, tấm di ảnh Nam được rọi
to, đặt giữa trước lọ nhang hương khói nghi ngút, bên cạnh một khai đồng
với năm chiếc huy chương bao quanh bởi vòng Biểu chương và cặp lon Trung
úy còn mới tinh đặt ngay ngắn trên mặt vải nhung đỏ thắm.
Thiếu tá Long và Trung úy Hùng cùng song bước gần hơn rồi đồng lượt như
đã tập dượt, mỗi người đưa một tay lên nắm chặt một góc khung di ảnh của
Nam, đôi mắt họ dán chặt trên khuôn mặt có nét cười rạng rỡ, tươi sáng,
đầu trần, tóc ngắn, cổ áo trận với cấp bậc Thiếu úy, ngày Nam được đặt
cách tại mặt trận năm trước.
Dòng
nước mắt tuôn ra từ khóe mắt, lăn dài trên khuôn mặt gầy xanh của người
thương binh, với những nét nhăn phong trần của 14 năm sa trường, khóc cho
người em hai năm tuổi lính vừa nằm xuống.
Dòng nước mắt cũng tuôn trào khóc người đồng đội mới hôm qua còn chung
vai gánh vác, chia xẻ ưu tư lo lắng, gian nan nguy hiểm có nhau, giờ nghìn
thu vĩnh biệt. Hùng chậm rãi rút tờ phép trong túi áo cố vuốt lại cho
thẳng, thận trọng đặt dưới chùm dây biểu chương như thầm nói:
-Nam ơi, mầy đã thực sự đi phép rồi đó, lần đi phép vĩnh viễn xa cách
đồng đội và đơn vị.
Hai cánh tay rắn chắc đưa lên trán một cách gọn ghẽ đầy hùng khí, chào
Nam. Mặt họ đanh lại, dấy lên thù hận căm gan, mắt họ sáng len cho ngưỡng
phục dâng trào, họ xứng danh người anh hùng quân đội, đứa con yêu tổ quốc.
Họ vòng quanh quan tài, sờ vuốt lá quốc kỳ, họ nhận ra một điều, Nam
không là riêng của họ nữa, không chỉ là Trung đội trưởng của họ, không chỉ
là Đại đội phó của họ, đồng đội của họ, mà Nam giờ đây của tập thể quân
đội, của đồng bào, của tổ quốc. Thật vậy, Nam được tổ quốc vinh danh, hồn
thiêng sông núi đang bao phủ lấy thân xác cao quý của Nam, Nam đã về với
Mẹ, với Mẹ Việt Nam.
Tấm băng lớn với hàng chữ "Tổ Quốc Ghi Ơn" của Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH
đưa tới đã nói lên tất cả.
Cạnh quan tài, người Mẹ già khóc than đau đớn, đứt nghẹn từng cơn ho
khàn. Người thiếu nữ vừa vuốt ngực an ủi cho mẹ Nam. Hương, người tình,
người yêu trẻ của Nam, đã một sớm trở thành người góa phụ chưa cưới, đôi
mắt ràn rụa nước mắt, u sầu uất hận. Đứa em trai chừng 16 tuổi, cặp mặt đỏ
hoe lem luốc dưới vành khăn tang, thỉnh thoảng rời cánh tay trên bờ vai
run rẩy của mẹ già để quẹt nước mắt.
Long, Hùng lẳng lặng cúi đầu trước mẹ Nam, như một thứ ngôn ngữ thinh
không mà có sức truyền đạt mãnh liệt.
Bà cụ nất lên, hai tay vói đặt lên ngực hai chiến sĩ đồng đội của con
mình, như một bấu víu, một kêu cứu, than van tận bờ vực sâu của đau khổ.
Hai người lính chiến đỡ lấy đôi bàn tay khô cằn gầy guộc, cũng bằng một
thứ ngôn ngữ lặng thinh, đấy ắp chia xẻ, nỗi xót xa đau đớn tận cùng tâm
cang, cảm nhận sự mất mát to lớn của người mẹ già, của người thiếu nữ mất
vĩnh viễn người yêu, và của đứa em nhỏ mất cha đang khóc anh tử trận...
Người sĩ quan nghi lễ Trung tá Bộ Tổng Tham Mưu, và sĩ quan phóng viên
chiến trường, ân cần thăm hỏi Thiếu tá Long và Trung úy Hùng để ghi nhận
thêm những chi tiếc về sự hy sinh dũng cảm của Thiếu Nam trên chiến
trường. Họ không quên cặn kẽ việc Thiếu úy Nam từ chối đi phép, ở lại chờ
cuộc hành quân hoàn tất, dú giấy phép đã có trong tay, dù Nam vẫn biết mẹ
già đong còm cõi trong ngóng từng ngày.
8 giờ sáng hôm sau, khi các hồi kinh chấm dứt, bà cụ xiêu vẹo len vào
giữa các sĩ quan hầu quan, bấu chặt quan tài, gục đầu khóc than. Hương
ngồi bệt bên cạnh, tay choàng đỡ gối chân mẹ Nam, tay kia quàng lên bảng
gỗ quan tài bấu chặt lấy vải quốc kỳ, cơ hồ như bấu vào vai Nam, viền mặt
Hương đỏ ửng, sưng húp sau hai ngày đêm rưng rức.
Đứa em trai chắp nén nhang trên vầng trán lâm râm khấn nguyện trong
nước mặt đầm đìa.
Ngoài hiên nhà, đầy nghẹt người hàng xóm, có vài người đàn ông mặt quần
áo tươm tất, còn nguyên nếp gấp do xếp cất trong tủ lâu ngày để lộ đôi tay
gân guốc cùng khuôn mặt rạm nắng của người dân lao động, nghỉ ngày làm
công để tiễn đưa Nam.
Họ xầm xì trong thương phương tiếc cảm phục:
-Nghe nói chú Nam đánh trận can đảm lắm, hy sinh nán lại không chịu đi
phép, vã lại trận này Việt cộng đông gấp mười nên chú ấy mới chết, tội
nghiệp biết mấy.
Nhiều người đàn bà, bỏ gánh bún mặc cho nồi nước sôi bốc khói, chen
nhón lên nhìn quan tài rồi kéo vạt áo lau nước mắt.
Giọng trầm buồn nhưng đanh thép của sĩ quan Bộ Tổng Tham Mưu ca ngợi
chiến công hiển hách và lòng hy sinh cao cả của cố Trung úy Lê Quốc Nam,
khiến mẹ Nam, Hương và Việt, em Nam khóc òa tức tưởi.
Hai người đàn anh của Nam đứng nghiêm chào như hai tượng đá, đăm chiêu
nhìn di ảnh người đồng đội như cố hồi tưởng những ngày sống bên nhau cận
kề sinh tử, mặc hai dòng nước mắt tuôn trào theo quán tính.
Ngoài hiên nhà, Ban Quân nhạc đã vào hàng sau những lời tuyên dương của
viên Trung tá:
-Tổ quốc ghi ơn cố Trung úy Lê Quốc Nam vị quốc vong thân, được trọng
thưởng và tuyên dương trước QLVNCH Bảo Quốc Huân Chương.
Tiểu đội Quân cảnh ra hiệu chận ngang đại lộ Hai Bà Trưng, xe cộ đông
nghẹt vào những ngày gần Tết, thanh niên thiếu nữ đèo nhau quần áo lượt
là, nâng nui cành mai, chậu cúc. Vài ba quân nhân, cảnh sát, dừng xe đứng
nghiêm chào quan tài. Có tiếng xầm xì:
-Lính tác chiến chết còn trẻ quá, thật tội nghiệp!
Toán Quân nhạc bước đều, chậm theo tiếng kèn chiêu hồn tử sĩ ai oán
ngậm ngùi.
Việt ôm di ảnh Nam trước ngực, đi bên cạnh người sĩ quan nghi lễ với
mâm huy chương đỏ thắm. Hương dìu mẹ Nam đi lê lết có lúc muốn ngã quỵ.
Thiếu tá Long, Trung úy Hùng đau thương lầm lủi theo sau.
Tiểu đội hầu quan đều bước với quan tài trên vai.
Cuối góc phố, dăm ba đứa trẻ ném bỏ nhang, pháo chạy ùa mếu máo:
-Tụi bây ơi, người ta đem chú Nam đi kìa.
Người hàng xóm lủ lượt theo sau, có người khóc thúc thít kể lể. Hai bên
đường những tà áo đủ màu sặc sở đang rạo rực đón xuân. Vài người đưa tay
lau nước mắt.
Vòm trời trong xanh, xa xa vài áng mây mỏng trắng, bầy én liệng lên
xuống xoay vòng, thỉnh thoảng giật mình vút lên vì tiếng pháo mừng xuân
đâu đó.
Những phát súng tiễn đưa Nam làm Hùng giật mình từng chập, rồi miên
man:
-Nam ơi, đây là những phát súng cuối cùng của cuộc đời mầy đó, những
phát súng danh dự của Quân đội và Tổ quốc dành cho những đứa con yêu ngã
gục vì quê hương, vì đồng bào.
Quan tài hạ xuống, mẹ Nam ngã quỵ bên mô đất mới, mô đất sẽ chôn vùi
thân xác Nam vào lòng đất lạnh.
Hùng, Long đỡ bà cụ. Hương với theo vuốt lên quan tài Nam lần cuối, kêu
gào thảm thiết.
Việt ôm ảnh Nam, nhìn quan tài anh mình bị ném từng xẻng đất chôn vùi
mà nức nỡ:
-Anh ơi, anh Nhưng ơi sao dành bỏ mẹ, bỏ em ra đi.
Mọi người đều khóc, bạn Nam, hàng xóm, người khuân vác... khóc Nam...
Long, Hùng băng qua đường, vào quán café mua ba ly café đá, gói thuốc
Captain, xin trả tiền cả cái ly.
Cô bán quán vẻ ngạc nhiên chợt hỏi:
-Hai ông là bạn anh Nam phải không?
Thiếu tá Long:- Dạ đúng, chúng tôi cùng đơn vị.
Cô tự giới thiệu:
Tôi tên Lan, bạn học với anh Nam, chúng tôi rất đau xót mất một người
bạn như Nam, nhưng dù sao chúng tôi cũng hãnh diện Nam mằm xuống trong
danh dự cao quý. Hân hạnh được gặp các anh. Khi nào có về phép nhớ ghé
nhé.
Cô hiểu ý buộc miệng:
-Thì ra hai anh mua café sang mộ anh Nam cùng uống với Nam? Vậy Lan xin
biếu luôn cả. Hai anh đi đi.
Lan xua Hùng và Long đi rồi xoay mặt lau nước mắt.
Nén nhang nghi ngút khói. Long, Hùng ngồi trước nấm mộ mới, rít từng
hơi thuốc trong yên lặng, yên lặng như bao lần họ cùng nằm phục kích trong
đêm đen dầy đặc, như họ đang thì thầm với Nam:
-Nam ơi, mầy uống café đá và hút thuốc Captian với tụi tao đi, những
thứ từng là những thèm khát xa vời của đời lính chiến tụi mình.
Bên ngoài nghĩa trang, tiếng xe gắn máy đua nhau nổ dồn dập, những xe
du lịch bóng láng lướt nhẹ cạnh những tà áo dài thướt tha, văng vẳng tiếng
pháo đì đùng đón xuân.
Chiếc radio của mấy người thợ xây mộ phat thanh bản tin tức thời sự đài
Sàigòn:
-Các vụ biểu tình, xuống đường, tuyệt thực, bãi khóa...
Long, Hùng nhìn nhau nhủ thầm: -Sàigòn muôn màu, muôn mặt.
Có những tà áo trắng Gia Long, Trưng Vương với cậu học trò Petrus Ký,
Chu Văn An. Cũng có sinh viên học sinh bãi khóa, xuống đường, cũng có
những Dân biểu, Nghị sĩ... hô hào chống chính phủ, đối lập.
Rồi Sàigòn cũng có tu sĩ tuyệt thực biểu tình... Cũng có nhiều tướng
tá, viên chức tham nhũng mua quan bán tước...
Biết bao chiến sĩ QLViệt NamCH ngày đêm gục ngã để cho họ được hưởng
một khoảng cách thật lớn, thật an toàn giữa cái chết và sự sống, cho họ
nhận được cái giới hạn của nghèo khó và sang trọng thật xa.
Tạo hóa hẳn còn quá bất công, đời vẫn thiếu lũ khôn ngoan nhưng đầy ắp
kẻ dại khờ, lắm người được ban thưởng quyền cao chức trọng, vinh hoa phú
quý nhờ tài gian manh lừa đảo, còn bao kẻ hy sinh tính mạng để được tiếng
ghi công.
Hai người lính đứng nhìn thật lâu ngôi mộ, đất màu vàng nâu còn thật
mới, cách mấy bước mà nghìn trùng xa cách, mà vĩnh viễn không còn, duy kỷ
niệm đầy trong ký ức cùng nỗi tiếc thương.
Ngày 28 Tết, nắng đã lên cao, nắng giữa trưa, hai người lính lững thững
rời nghĩa trang, lòng bùi ngùi ngoái lại trước khi chiếc taxi chuyển bánh
về hướng quân y viên Cộng Hòa.
Họ không nói một lời, cả hai nhìn ra khoảng kính với một ý nghĩ mông
lung. Thỉnh thoảng Hùng bắt gặp người đàn anh đang nhìn mình bằng đôi mắt
thương hại, hay yêu quý một thằng đàn em sắp trở lại chiến trường.
Thiếu tá Long rút một điếu rồi đưa cả gói Captain cho Hùng, giong lập
bập cảm động:
-Thôi mày đi đi, về tới dược chắc tối đó.
Cả hai nhìn nhau lâu. Long đưa tay vuốt chòm tóc ngắn trên trán, thở
dài nhìn Hùng như thầm nói:
-Đ m, tao mất một chân đéo tiếc gì, biết bao bạn bè đồng đội ngã gục,
chỉ thương hại cho tụi mầy ở lại, đánh với tụi nó mà đạn dược yểm trợ như
thế này, tụi mấy chụi sao nổi?
Người thương binh 14 năm đánh trận, khập khểnh với chiếc chân gỗ mới
tháp, từng bước vào cổng quân y viên.
Người lính trẻ 24 tuổi đời, 3 năm tuổi lính mang theo hình ảnh người
đàn anh thương tật và nấm mộ mới của người đồng đội vừa nằm xuống, làm
hành trang trên đường trở lại chiến trường.
Pháo xuân vẫn nổ rền cho Sàigòn vui nhộn.
Lê Bình