Trận Tân cảnh 23-4-1972: Kẽm Gai Bọc Thây Anh Hùng
Mủ đỏ Bùi Đức Lạc:

Thực tình tôi không muốn viết bài này vì nó cho tôi một kỷ niệm
nhiều đau thương nhất trong cuộc đời binh nghiệp vốn dĩ đã kém may
mắn cuả tôi, hơn nữa tôi không muốn gợi lại những chuyện (sự thật
đau lòng) nhưng một vị đàn anh dã yêu cầu nên tôi đành vâng lời, tôi
cố gắng chỉ viết những gì thật cần thiết, còn những gì không cần
thiết tôi xin được né tránh, một điều xin thưa rằng đây là sự thực
những gì tôi thấy, những gì tôi nghe; nhớ tới hình dáng người dân
địa phương, lưng mang gùi nặng tay vẫy chào như trao trách nhiệm bảo
vệ thôn rẫy, mà lòng nào đành quên sao? Nhớ tới những vị đàn anh,
những người bạn, những người em lạc lõng tại SÐ22BB mà lòng nao nao
bất ổn, đây là một cuộc hành hạ không phải là một trận đánh, tôi
không hiểu sao sau khi SÐ22BB bị bỏ rơi tàn bạo mà tôi còn đủ tinh
thần tiếp tục chiến đấu, tôi vẫn ngạc nhiên tại sao chúng ta vẫn
hiên ngang ôm lấy quê hương cho đến năm 1975.
Nguyễn Ðình Bảo mới ra đi hun hút, tôi lặng người trước cơn gió tây
Hạ Lào, dáng dấp lao đao như muốn ngả theo gió, cách nay 5 năm tức
năm 1967 tôi đã tiễn một người bạn đồng cư trong trại Học sinh di cư
Phú Thọ ra đi tại đây Nguyễn Thu, toàn những mất mát rơi rụng không
bao giờ cầm lại được, năm 1959 tôi cùng Ðại Úy Lai văn Chu Trung
Ðoàn Trưởng Trung Ðoàn 7 Bộ Binh SÐ3DC chơi Vũ Cầu rất thân thiết,
hai năm sau ông đổi lên Tân Cảnh rồi hai năm sau nữa tôi thấy tên
ông trên cổng trại Trung Ðoàn 42 Bộ Binh tức doanh trại Bộ Tư Lệnh
Hành Quân cuả SÐ22BB bây giờ.
Tôi được đọc hai cuốn sách cuả hai tác giả rất nổi danh và baì viết
của vị trưởng Phòng 2 Quân Ðoàn II tuy chỉ nói phớt qua về SÐ22BB
nhưng điểm chính đều sai lạc. Cuốn thứ nhất tôi được đọc khoảng năm
1988 trong sách nói (khi bị tấn công thì Trung Ðoàn 42 thuộc SÐ22BB
và Bộ Tư lệnh của Sư Ðòan này đầu hàng). Cuốn thứ hai khỏang năm
1994 nói (sau khi bị địch quân vây hãm Ðại Tá Lê Ðức Ðạt Tư Lệnh
SÐ22BB được trực thăng bốc ra ngoài), bài viết của vị Trưởng Phòng 2
Quân Ðoàn tôi được đọc năm 1996 (SÐ22BB thua là do rút Nhảy Dù đi
nơi khác). Tôi thật sự không hiểu tài liệu tham khảo ở đâu vậy. Thứ
nhất: SÐ22BB không hề đầu hàng mà bị thất thủ. Thứ hai: Ðại Tá Tư
Lệnh SÐ22BB tử trận ngay tại chỗ. Thứ Ba: tôi chính là người cho
lệnh bắn yểm trợ sau cùng, và có lẽ là người sau cùng tiếp chuyện
trên máy với vị Tư Lệnh khả kính này trước không đầy 3 phút khi ông
vĩnh viễn ra đi.
Rải rác khắp các vùng chiến thuật biết bao nhiêu chiến sĩ Vô Danh đã
anh dũng chiến đấu và hiên ngang gục ngã họ chẳng bao giờ được nhắc
nhở và nếu may mắn được nhắc tới thì cũng chứa chất hàm hồ sai lạc
như các chiến sĩ SÐ22BB. Gặp lại những người bạn cũ trên chiến
trường này than phiền về những bất công cuả dư luận, nhất là một
người anh nên tôi xin kể lại trận đánh có một không hai này.
Ngày 14-4-1972 tôi tháp tùng Ðại Tá Lữ Ðoàn
Trưởng LÐ2ND bay trên căn cứ Charlie, chúng tôi không sao ngăn được
những giọt lệ tự nhiên lăn trên gò má. Căn cứ Charlie không còn nữa
mà chỉ còn là một vùng đất đỏ, trông như một khu đất mới được cầy
lên để chuẩn bị canh tác không một công sự nào còn tồn tại, tất cả
mọi sinh vật trong vùng này đều bị hủy diệt và chắc chắn không còn
nguyên vẹn hình hài, tôi sẽ nấc lên khi gọi tên Bảo, thân xác anh
đích thực đã trở thành tro bụi, cùng với các chiến sĩ anh hùng
TÐ11ND và một Trung Ðoàn cuả SÐ320 Công Sản Bắc Việt, những tấm thảm
B52 đã trải lên Charlie để Charlie không còn tồn tại trên thế gian
này. Tuy vậy phòng không của địch trên sườn Yankee và khoảng giữa
Delta và Charlie và dưới sườn phiá đông nam của Charlie cũng giăng
lưới đầy trời, tôi trình bầy với ÐT/LÐT những vùng thông thủy không
có phòng không chắc chắn các đơn vị chúng đang ẩn náu tại đó nếu
không phòng không của chúng đã rút đi rồi, ta nên xử dụng Pháo Binh,
ÐT/LÐT đồng ý ngay và những loạt đạn TOT phủ xuống như một tấm thảm
B52, quả nhiên vì không hầm hố cho nên địch quân chạy tán loạn, và
đương nhiên không khi nào các Pháo Thủ Mũ Ðỏ lại để chúng an lành
như vậy, sau một giờ bay vừa tránh đạn phòng không vừa điều chỉnh
Pháo Binh. Phi công xin đi đổ xăng chúng tôi đáp xuống Tân Cảnh.
Trực thăng bay đi phi trường Phượng Hoàng đổ xăng; chúng tôi vừa đến
cửa Trung Tâm Hành Quân (TTHQ) cuả BTL/SÐ22BB thì hoả tiễn cuả địch
dàn chào ngay, một vị sĩ quan nói đùa (chúng nó chào mừng Nhảy Dù
đó). Tại TTHQ Ðại Tá Lê Ðức Ðạt TL/SÐ22BB đề nghị cùng ÐT/LÐT/LÐ2ND
là cho TÐ9ND do Trung Tá Trần hữu Phú làm TÐT vào giữ căn cứ Tân
Cảnh,nhưng ÐT/LÐT/LÐ2ND không đồng ý với những lý do sau đây: Thứ
nhất: trong căn cứ quá đông người. Thứ hai: việc bảo vệ BTL/SÐ22BB
phải do đơn vị cơ hữu chiụ trách nhiệm. Thứ ba: các đơn vị Nhảy Dù
lưu động có hiệu quả hơn là nằm một chỗ. Tôi nhìn thấy nỗi lo lắng
hiện trên khuôn mặt hiện đang khắc khổ của vị TL/SÐ22BB. Sau đó
ÐT/LÐT/LÐ2ND đề nghị nên cho TÐ9ND đang trong vùng của LÐ2ND vào
chiếm những cao điạ hướng đông đông bắc cuả Tân Cảnh còn BCH/TÐ nên
cho đóng tại phi trường Phượng Hoàng vì dẫy núi này sẽ chế ngự mọi
hoạt động không vận cho Tân Cảnh và phi trương Phượng Hoàng,
ÐT/TL/SÐ22BB mừng rỡ và đồng ý ngay, ông đề nghị Nhảy Dù nên xin
tăng cường quân, nhưng ông đâu có biết hiện nay Sư Ðoàn Nhảy Dù
không còn một đơn vị nào tại hậu cứ.
Ngày 15-4-1972 toàn bộ TÐ9ND vào vùng hành quân mới, hai Ðại Ðội do
Thiếu Tá Võ thanh Ðồng TÐP chỉ huy,dùng trực thăng chiếm các cao địa
nhưng ngày khởi đầu hai trực thăng bị bắn rơi vì LZ (bãi đáp) được
dọn quá sơ sài. Ngoài tầm của các Pháo Ðội TÐ1PB/ND, hơn nữa TÐ9ND
được tăng phái cho SÐ22BB nên tôi không có trách nhiệm đổ quân cũng
như dọn bãi đáp, ngược lại lúc này tôi phải yểm trợ trực tiếp cho
một Liên Ðoàn BÐQ mới được tăng phái dưới quyền chỉ huy cuả LÐ2ND.
Hai đại đội còn lại cuả TÐ9ND tung vào lục soát khu vực hướng bắc và
tây bắc cuả căn cứ Tân Cảnh tức hướng tây cuả phi trường Phượng
Hoàng còn lại BCH/TÐ9ND đồn trú ngay tại phi trường Phượng Hoàng.
Như vậy ngoài vòng đai căn cứ Tân Cảnh từ hướng Tây bắc sang đến
hướng đông đông bắc là do TÐ9ND trách nhiệm, còn các hướng khác là
do các đơn vị cơ hữu cuả SÐ22BB trách nhiệm.
Ngày 18-4-1972 khoảng 2330g địch quân pháo và
đánh thăm dò căn cứ, từ chùa Tân Cảnh địch quân dùng hoả tiễn điều
khiển bắn các chiến xa phòng thủ trong căn cứ, nhưng không một chiến
xa nào bị hạ. Ngày 19-4-72 chúng tôi lại đáp xuống Tân Cảnh thì các
sợi dây mầu xanh, đỏ, vàng điều khiển hoả tiễn còn vương vãi trên
hàng rào phòng thủ, vị trí đặt hoả tiễn ngay tại chùa Tân Cảnh tức
phía tây nam căn cứ cách không tới 1Km, nên ngoài tầm chính xác của
hỏa tiễn đó là lý do không trúng chiến xa cuả ta, nhưng nó đã làm
cho quân ta xuống tinh thần không ít. Tôi vòng phiá nam căn cứ thấy
đang huấn luyện chống chiến xa địch nhưng từ HLV trở xuống không ai
thấy chiến xa địch bao giờ, và lúc này dàn phòng không của địch đã
đến gần căn cứ chúng tôi là người phát hiện đầu tiên, khi địch quân
khai hỏa nếu chúng tôi bay cao một chút, hay bay sát lộ thì đã bị hạ
rồi, nhưng vì bay sát ngọn cây và xa đường lộ nên thoát nạn. Vị trí
phòng không ngay sát căn cứ trong vùng trách nhiệm của SÐ22BB gần
trên đường đi Võ Ðịnh nơi đóng quân của LÐ2ND. Lúc này bất cứ ai
cũng cảm thấy địch quân sắp sửa dứt điểm Tân Cảnh, nhưng cấp trên
cũng vẫn chưa cho không quân chiến lược can thiệp, còn không quân
chiến thuật cũng rất hạn chế, khi đánh căn cứ số 6 hay căn cứ số 5,
chúng tôi xin không quân chiến thuật còn dễ dàng và dồi dào hơn bây
giờ. Lúc đó ta chỉ là cấp đại đội bị vây hãm, còn bây giờ sự an nguy
cho cả một Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn và một Trung Ðoàn cộng. Vậy mà cấp
trên vẫn thờ ơ. Sức người có hạn hỏi làm sao chống đỡ được đây? Nhất
là hiện nay trục lộ tiếp tế cũng đã bắt đầu bị chặn đứng, trong khi
những đoàn xe tiếp tế cuả địch quân di chuyển cả ban ngày, còn ban
đêm xe địch quân di chuyển, đèn sáng như trong thành phố vậy. Hỏi
làm sao tinh thần của anh em SÐ22BB còn vững được. Các dấu hiệu rõ
ràng sự xuất hiện cuả SÐ320, SÐ304, SÐ986, các trung đoàn phòng
không, các trung đoàn chiến xa. Thời điểm này nếu chúng ta khôn
ngoan một chút thì phải cho BTL/SÐ22BB rút về cố thủ tại Kontum. Tân
Cảnh nếu cần chỉ nên để lại một trung đoàn là nhiều, chứ không nên
để một BTL/SÐ làm tiền đồn cho Quân Ðoàn, lúc đó quân số mà
BTL/SÐ22BB chỉ huy chỉ vỏn vẹn có Trung Ðoàn 42 Bộ Binh còn Lữ Ðoàn
Nhảy Dù thì Bộ Tổng Tham Mưu có thể rút đi bất cứ lúc nào, ai cũng
rõ là địch sẽ dùng một Sư Ðoàn cộng với chiến xa để dứt điểm Tân
Cảnh, trong khi SÐ22BB chỉ có một Tiểu Ðoàn trừ trong căn cứ để bảo
vệ BTL. Không có chiến lược hay chiến thuật nào lại xử dụng BTL/SÐ
làm tiền đồn bao giờ, một sự bất nhẫn tàn bạo đã phí mạng hàng trăm
quân nhân và làm thành làn sóng bất mãn. Quân số không quan trọng
bằng tinh thần, tôi thấy anh em trong căn cứ tinh thần xuống từ khi
không được yểm trợ không quân đúng mức nhất là những mục tiêu rõ
ràng, chẳng hạn như đoàn xe địch di chuyển ban ngày không bị một lực
lượng nào ngăn cản, hay những vị trí phòng không, vị trí pháo binh
của địch. Việc Tân Cảnh còn hay mất chỉ còn chờ thời gian khi nào
địch quân khởi sự tấn công mà thôi thật sự là như vậy. Tôi đang ghi
chép những vùng địch tập trung, ÐT/TL/SÐ22BB gọi tôi ra chỗ vắng dặn
dò (tôi quen Co Chuan tuong Ðạt khi ông còn là Tỉnh Trưởng Bà Riạ
không lần nào xuống Trung Tâm Huấn Luyện Vạn Kiếp thao dượt mà ông
lại quên đón chúng tôi vào tư dinh để hàn huyên, tôi thường gọi ông
bằng anh, chỉ gọi bằng cấp bậc những khi có mặt người khác) .
- Anh cảm thấy nguy đến nơi rồi, bọn Tây (Cố Vấn Mỹ) mấy hôm nay nó
có thái độ rất lạ lùng, chú mày nhớ rằng có chuyện gì phải vào tần
số chỉ huy để yểm trợ cho anh.
- Anh nên vào tần số của em dễ làm việc hơn tốt nhất anh nói bên
Pháo Binh biệt phái một toán Sĩ Quan Liên Lạc bên cạnh anh, họ sẽ có
đủ đặc lệnh Truyền tin để liên lạc với em.
- Ừ như vậy tiện đó, nhớ rằng anh rất cần em khi có biến động.
- Anh cẩn thận em thấy không được yểm trợ đúng mức anh em trong căn
cứ có vẻ mất tinh thần. Ông gật đầu tỏ dấu không còn làm gì hơn
được.
Ông bắt tay tôi thật chặt trước khi chia tay, mắt
ông đờ đẫn vì nhiều đêm mất ngủ, chúng tôi trở về căn cứ Võ Ðịnh
nhìn cách phòng thủ và tinh thần cuả anh em Mũ Ðỏ tôi an tâm, đặn dò
Trung Tâm Phối Hợp Hoả Lực nếu SÐ22BB bị đánh phải gọi tôi dậy ngay,
dầu gì tôi cũng chỉ còn Pháo Ðội trên Yankee là có thể bắn cho Tân
Cảnh, được đạn dược trên đó còn. Hai Pháo Ðội 105 ở Võ Ðịnh và Non
Nước thì mút tầm, có thể xử dụng 155 ở Non Nước. Tôi dặn dò các Pháo
Ðội liên hệ, cũng là lúc mà tôi điều khiển tác xạ vào vùng tập trung
quân chung quanh Tân Cảnh, hai Pháo Ðội mặc dù mút tầm tôi vẫn cho
bắn vào những nơi không qua đầu hay thẳng trục đồng hồ chỉ 0300G vậy
mà ÐT Ðạt vẫn còn trên máy, trận Hạ Lào cũng không làm tôi bối rối
như trận này.
Ngày 20-4-72 các đơn vị hoạt động chung quanh căn cứ Tân Cảnh ghi
nhận địch quân di chuyển đông và tiến dần về Tân Cảnh, hướng tây bắc
(DAKTO) có tiếng đoàn chiến xa di chuyển. Khi bay lên vùng này chúng
tôi cố gắng tìm dấu vết chiến xa nhưng địch quân không để lộ dấu
vết. Như vậy chiến xa địch nếu có cũng ít mà thôi. Ðồng thời
ÐÐ2TS/ND cũng làm thịt những toán TSV/PB cũng như những toán tiền
thám cuả địch chung quanh căn cứ cuả LÐ2ND (Võ Ðịnh).
Ngày 21-4-72 các ÐÐ cuả TÐ9ND bắt đầu chạm địch
cánh quân trên núi đụng rất nặng, một ÐÐ Trưởng tử thương, TÐP bị
thương nặng không sao có thể tản thương được, hai ÐÐND hoạt động
hướng tây bắc Tân Cảnh bắt sống được một tù binh trong toán Tiền Sát
Viên Pháo Binh. Tù binh khai thuộc SÐ968 và mới từ Bắc vào bổ xung
cho đơn vị này, theo kinh nghiệm khi nào TSV/PB tới gần tức là để
điều chỉnh Pháo Binh và không bao giờ chúng đi một toán, mất toán
này còn toán khác, khi Pháo địch đã hoạt động trúng ta, là thời điểm
tấn công cũng bắt đầu, pháo bắt đầu mãnh liệt từ 1800G và lúc 2300G
chúng tấn công thăm dò căn cứ, lần này chúng tấn công quy mô hơn,
hoả lực vũ bão hơn, vậy mà không quân chiến thuật chỉ yểm trợ có một
phi tuần mà thôi, một tiền đồn với cấp Ðại Ðội nếu bị đánh cũng
không đến nỗi yểm trợ rời rạc như vậy, từ hôm đó một vị sĩ quan Pháo
Binh bên cạnh TL/SÐ22BB bắt đầu liên lạc với TÐ1PB/ND tôi được biết
là Ð/U Hưng, Hưng làm việc rất giỏi và rất cẩn trọng.
Ngày 22-4-72 ban Cố Vấn trốn khỏi Tân Cảnh bằng
trực thăng không thông báo cho BTL/SÐ22BB biết, tuy nhiên mọi người
đều biết trước vì đang đêm 2400G ban Cố Vấn đánh dấu bãi đáp, trong
lúc địch đang pháo mạnh, ban ngày lúc địch pháo cũng như tấn công
mạnh đã thấy họ dọn bãi đáp cho trực thăng ngay sát phòng Cố Vấn,
một vài sĩ quan có đề nghị với ÐT/TL không cho Cố Vấn đi, nhưng ông
cười và đáp ngắn gọn (cho họ đi) nhờ vậy toán Cố Vấn ra đi an toàn,
từ lúc đó địch quân đánh mạnh, cường độ Pháo cũng gia tăng. Hướng
tấn công chính là ngay cổng chính tức là hướng từ phố Tân Cảnh, có
tiếng xe tăng từ hướng Dakto chạy về, và xe tăng địch khởi sự bắn
đại bác không giật và đại liên vào căn cứ, anh em trong căn cứ cố
gắng mở hàng rào từ phía nhà của Cố Vấn để băng sang Phi Trường
Phượng Hoàng, hy vọng bắt tay với TÐ9ND, toán Công Binh do đích thân
vị Tiểu Ðoàn Trưởng Công Binh chỉ huy phá hàng rào cũng đành bó tay
vì hàng rào được làm bằng thùng xăng 200 lít nhồi đất và gài mìn dầy
đặc cộng với kẽm gai, các cột kẽm gai được đúc bằng xi măng rất kiên
cố, về sau phải xin Không Quân oanh tạc mở đường, nhưng phòng không
của địch quá mạnh, máy bay không sao xuống thấp được.
Ngày 23-4-1972 tức là ngày chủ nhật, Pleiku hay
Sài Gòn giờ này có thể trời đang đẹp 1000G không Quân mới giúp mở
được hàng rào có thể rút sang phi trường, tuy vậy muốn băng qua được
cũng vẫn còn rất khó khăn, lúc này TÐ9ND cũng bị tấn công mạnh, bốn
đại đội tác chiến đều ở ngoài nên BCH/TÐ không có khả năng tiếp cứu,
1300G thiết giáp hạng nhẹ của địch không một chiếc nào bị thương vào
tới cột cờ, nhưng địch không có tùng thiết cho nên thiết giáp nằm
tại đó, quân ta vẫn cứ chạy qua mặt thiết giáp ra phiá hàng rào đã
phá. Hưng liên lạc cho tôi cho biết anh và Ðại Tá TL/SÐ22BB ra tới
hàng rào, lúc đó ÐT/TL giật lấy máy.
- 11 (chỉ danh cuả tôi) đây 01 (chỉ danh cuả ÐT/TL/SÐ22BB. Nguy rồi
11 anh bắn ngay vào sân cờ thiết giáp nó vào sân cờ rồi.
- 01 đây 11 tôi thi hành ngay.
-11 đây 01 anh tiếp tục cho bắn như vậy may ra tôi có thể gặp Cửu
Long (TÐ9ND) được, khoảng 2 phút sau tôi nhận được Hưng gọi.
-11 đây Hồng Hà gọi …………… 01 theo ông Bắc Bình rồi.
Tôi hiểu Hưng muốn nói gì nhưng tôi cũng cứ hỏi lại.
- Hồng Hà đây 11 anh nói gì lập lại.
-11 dây Hồng Hà tôi nói ………. 01 theo ông Bảo rồi.
- Hồng Hà đây 11, anh cố gắng mang 01 sang Cửu Long được không.
- Không được vì xe tăng nó bắn nên kẽm gai quấn chặt lấy ông ấy rồi,
tôi cố gỡ ra nhưng không ai có kềm cắt kẽm gai cả. Giọng Hưng yếu
hẳn đi tôi nghe rõ tiêng nổ chát chúa và tôi hoàn toàn mất liên lạc
từ lúc 1410G ngày 23-4-72. Cho tới giờ phút này cuối tháng 4-97 tức
25 năm sau từc 1/4 thế kỷ, thương nhớ ngày Tân Cảnh thất thủ, chỗ Cố
Chuẩn Tướng Ðạt ( truy thang 24-4-1972)và Hưng nằm xuống tại đâu,
chỗ nào tôi vẫn còn nhớ, cỏ cây dù có che lấp hình hài các anh nhưng
tôi không sao quên được chỗ nằm của các anh những anh hùng của
SÐ22BB, tôi biết các anh nằm xuống mà không sao nhắm mắt được./.
Trung tá Bùi Ðức Lạc