WELCOME TO VIETNAMESE NATIONAL MILITARY ACADEMY ALUMNI ASSOCIATION ------ CHÀO MỪNG QUÝ BẠN VIẾNG THĂM TRANG WEB CỦA TVBQGVN
   
   
 
Giới thiệu
Lịch sử TVBQGVN
Phù hiệu
Huấn luyện
 
   
 
Bài được quan tâm
Tin Võ bị
Tin Việt nam
Tin Hoa Kỳ
Tin Thế giới
Download
Sức khỏe
Vẽ vang dân Việt
Tin cộng đồng
Đời lính trận
Ảnh trong tuần
 
   
 



CT/Phát thanh của
Hội VB/HTĐ

Đời lính trận


Sự thật HCM


Tổng nỗi dậy

Dân chủ cho VN


DuongNguyetAnh


Nghe Radio


LM Nguyễn văn Lý



Tác phẩm nghệ thuật
 
Tin tức hàng ngày






Vĩnh Biệt Anh!

Bài của Hà mạnh Sơn & Tường Thúy (khóa 20 )

Cái email nhận được tối nay lúc 10 giờ 5 phút (16-01-2010) của anh Lê Tấn Tài báo tin anh Hà đã ra đi không khỏi làm tôi nghe bàng hoàng dù biết rằng sự ra đi này rồi sẽ phải đến thôi.
Anh đã nằm xuống thật êm ả, nhẹ nhàng như những lời cầu nguyện của bạn bè anh. Từ đây anh bỏ lại đằng sau những đau đớn, những vui buồn trong cuộc sống, cùng những lo lắng, thương yêu của người thân, của bạn bè, chiến hữu mà thanh thản về nơi cõi phúc.
Tôi chỉ gặp anh có một lần vào ngày 40 năm hội ngộ ở San Jose . Hôm đó tôi nhìn thấy anh Lê Tấn Tài dìu anh ngồi vào hàng ghế gần cuối hội trường, có mấy người bạn vây quanh anh hỏi thăm, tôi bấm ông xã:
_ Anh Sơn nè, cái anh mới vào ngồi ở đằng kia kìa, trông có vẻ không bình thường, ai vậy anh?
_ Đâu, à, ai như thằng Hà, Trương Đình Hà thì phải, để anh lại thăm nó một chút.



Anh đứng lên đi về phía anh Hà, tôi tò mò đi theo
_Ê, Hà ,anh vỗ vai người bạn, còn nhớ tao không? Anh Hà ngây người nhìn ông xã tôi, một phút, anh trả lời ngay không do dự: _Hà Mạnh Sơn, Sơn sữa.
Chồng tôi cùng những người bạn đứng chung quanh reo lên như anh Hà vừa đáp đúng một câu đố khó:
_Giỏi, giỏi lắm, đầu óc nó còn minh mẫn lắm, nó chẳng quên đứa nào.
Một lần đó thôi, còn lại tôi chỉ gặp anh trên những tấm hình được post lên trên group của K20, và tôi đã hân hạnh có lần được viết về anh qua bài Tình Bạn.
Anh quả là một người hạnh phúc, dù không có người thân bên cạnh, nhưng anh lại có cả một đại gia đình K20, lo lắng, thương yêu, chăm sóc, giúp đỡ anh, và gần gũi nhất là các anh chị Bắc Cali, như anh chị Hữu, anh chị Đức, Anh chị PHLong, anh chị Tài, anh chị Nhi, anh chị Bảo, anh chị T.Trân. anh chị Bảng, anh chị Phong và một số các anh chị khác. Ngày anh đổi bịnh viện, tin tức, hình ảnh về anh luôn được các anh chị Bắc Cali báo trên diễn đàn để mọi người chia sẻ cùng anh. Sở dĩ mọi người quan tâm đến anh hơn những người bạn khác vì anh cô độc không người thân bên cạnh. Đúng, anh cô độc nhưng không cô đơn, anh được hưởng một thứ tình vô giá không dời đổi, đó là Tình Ban K20, của những người bạn mà ngày nào đã cùng sống chung dưới một mái trường Võ Bị QGVN dù ngày nay có biết bao đổi thay trong cuộc sống.
Nhìn những tấm ảnh anh chụp chung với bạn bè ở Bệnh viện, ở nhà hàng, thấy anh thật hạnh phúc, những tưởng rằng anh sẽ mãi mãi bình yên trong vòng tay bè bạn, nhưng tin anh bị ngã, bị mổ, bị hôn mê đã đem đến bao xót xa, lo lắng cho những người thương yêu anh. Những dòng “tin cập nhật về bạn Trương Đình Hà” trên diễn đàn, những hình ảnh anh nằm bất động trên giường với dây nhợ chằng chịt như một nỗi buồn day dứt trong tim mọi người. Anh Hà ơi, khi anh nằm đó, anh có biết các anh chị ở Nam Cali lên thăm và cầu nguyện cho anh, cùng những dòng chữ của các bạn bè ở xa hỏi thăm tình trạng sức khoẻ anh không? Chúng tôi buồn khi thấy tin anh bị rút ống thở, chúng tôi lại mừng khi tin báo sắc mặt anh khá hơn, dù biết rằng với số đo về huyết áp tim mạch của anh không khả quan, nhưng chúng tôi vẫn cầu nguyện cho anh, và hy vọng một phép lạ nào đó sẽ sảy ra, nhưng số mạng đã an bày, anh đã bỏ bạn bè lại để ra đi. Cái email cuối cùng tôi nhận được là một cáo phó của K20 báo tin buồn anh đã không còn nữa do anh Lê Tấn Tài thay mặt khóa post trên diễn đàn.
Vẫn biết rằng “nhân sinh tự cổ thùy vô tử” mà sao lòng cứ buồn.
Anh ra đi như vậy cũng tốt thôi vì nếu anh đi sau mọi người thì lúc đó còn có ai để lo cho anh được nữa.
Vài dòng thay những nén hương xin thành tâm đốt lên để nguyện cầu hương linh anh sớm về cõi Vĩnh Hằng

Hà Mạnh Sơn & Tường Thúy

.

Mời xem Chương trình truyền hình của hội CSVSQ /TVBQGVN vùng Hoa thịnh Đồn và phụ cận ngày 7 tháng 2 năm 2010


Watch
Ban tin HCSVSQ/TVBQGVN/HTD & PHU CAN in People & Blogs  |  View More Free Videos Online at Veoh.com


.

Thế hệ thứ hai Võ Bị
Trung tá Võ phi Sơn




Lt. Colonel SON PHI VO
Ba mươi lăm năm sau ngày Quốc Hận 30-4-1975….Có ai ngờ những em bé ngày nào bám chéo áo mẹ, hốt hoảng và ngơ ngác trước cơn bão táp đen tối đang ập vào miền Nam thân yêu, nay đang trưởng thành trên quê người với nhiều thành tích đáng nể.

Gần như mỗi ngày, mỗi tháng, chúng ta đều nghe đến một vài tên tuổi mà sự thành đạt của họ trên các lãnh vực đã làm cho gia đình và cộng đồng hãnh diện. Họ đã làm cho người bản xứ thay đổi cách nhìn về người tị nạn VN. Và cũng chính họ, sẽ đánh bật hình ảnh của những kẻ phản bội Brian Đoàn, Ysa Le, Trâm Lê…
Các em xứng đáng là tương lai Việt Nam. Nhất là các em mà trong lòng luôn ấp ủ hình ảnh quê hương quá lá Quốc Kỳ màu vàng ba sọc đỏ, các em biết nói lời biết ơn với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.
Hôm nay, chúng tôi xin giới thiệu một hậu duệ của Quân lực VNCH. Đó là tân Trung tá Võ Phi Sơn ở Miami, Florida.
Võ Phi Sơn vừa được vinh thăng Trung Tá vào ngày 1 tháng 3 năm nay 2009 và đang đảm trách việc cố vấn, huấn luyện cho một nước Ả Rập.
Là con của cựu Trung tá Phi công Võ Phi Hổ, khóa 17 Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, Sơn cùng gia đình may mắn thoát được khỏi Việt Nam vào những ngày tang thương cuối tháng 4 năm 1975. Sơn đến Hoa Kỳ khi mới lên 5 tuổi, hoàn toàn bở ngỡ trước cuộc sống mới xa lạ. Trung tá Hổ đã may mắn đoàn tụ gia đình tại đảo Guam, và được đưa về định cư tại Miami, Florida từ cuối tháng 5, 1975.
Nhờ truyền thống gia đình và theo gương bố, là một hoa tiêu khu trục phản lực lỗi lạc của Phi Đoàn 534 thuộc Không Đoàn 92 Chiến Thuật ở Phan Rang, Sơn và các bốn anh chị em lớn lên, học hành thành đạt nơi quê hương mới.
Từ lớp 9, Sơn đã giữ vai trò Chủ tịch của National Honor Society và Science Society tại trường Trung Học. Năm 1985, Sơn đỗ thủ khoa tại W.R. Thomas Junior High với nhiều giải thưởng lớn của liên bang như: Award of Honor do The National Leadership Organization trao tặng; The American Legion School Award do The American Legion trao tặng.
Tiếp theo những năm chót trung học, việc học của Sơn thăng tiến mạnh hơn. Sơn còn là một boyscout với các cấp hiệu cao nhất. Sơn đoạt đai nâu Karate khi vừa học xong trung học. Sơn chơi Trumpet rất xuất sắc, đoạt nhiểu giải tại địa phương và cấp tiểu bang Đặc biệt, Sơn cũng là một cầu thủ football giỏi như đoạt các giải Football School Athlete of the Year 1988, giải Outstanding in Football Performance, Academic Achievement and School Leadership. Sơn từng đem giải nhất cho trường về môn chạy bộ.
Ngoài thể lực, Sơn còn giỏi về việc học, nhất là môn toán.
Sơn đã tốt nghiệp Tối Ưu trên tổng số 597 học sinh của lớp 1988; đoạt giải The Best Student of the Year và Outstanding Math Student Award cùng rất nhiều giải khác với nhiều hiện kim.
Noi theo gương bố, Sơn tình nguyện vào quân đội và được các Nghị sĩ giới thiệu theo học trường Võ Bị West Point khoá 92. Khi trả lời phỏng vấn của đài truyền hình và báo chí địa phương, Sơn đã nói đến sự trả ơn của mình cho quê hương đã rộng lòng dung nạp gia đình: “Khi tôi bắt đầu hiểu biết, tôi được nghe nói rằng xứ sở này có nhiều cơ hội cho tài năng phát triển nên tôi đã cố gắng học hành, và nhờ những cơ hội này, tôi đã có ngày nay. Tôi nghĩ đây là lúc tôi có chút cơ hội đền đáp lại.”
Ra trường, Thiếu Úy Võ Phi Sơn lần lượt phục vụ tại nhiều đơn vị như Sư đoàn 2 Thiết Giáp, Sư đoàn 4 Bộ Binh, Sư đoàn 82 Nhảy Dù. Anh lái các phi cơ trực thăng OH-58 AC, Apache tham chiến tại chiến trường Afghanistan. Lần lượt từ cấp Trung đội trưởng, đại đội trưởng, Phụ tá ban 3, Ban 1 cấp Trung đoàn. Hiện Trung tá Võ Phi Sơn là Cố vấn phụ trách huấn luyện Trực thăng cho quân đội các nước Ả Rập đồng minh.
Võ Phi Sơn đã được báo The Miami News giới thiệu với nhiều lời ca ngợi về sự thành công của gia đình nói chung và cá nhân anh nói riêng .
Đặc biệt, tuy hành quân xa xôi, lúc nào Sơn cũng mang theo trong người lá cờ vàng thân yêu của Tổ quốc Việt Nam (xem ảnh). Bên cạnh những người con ưu tú thế hệ 2 như Đại Tá Lữ đoàn trưởng Dù Lương Xuân Việt, Đại Úy Phi công F-18 Elizabeth Phạm, Đại Úy Phi công Michelle Vũ, Nhà văn Minh Trần Huy (Giải văn học Gironde Pháp), Philipp Roesler (Bộ trưởng Kinh Tế Đức), Phi hành gia Eugene Trịnh, Trung tá Hạm trưởng Lê Bá Hùng, Võ sĩ Phan Nam, Trung tá Bác sĩ Paul Đoàn (Y sĩ trưởng Đoàn Quân Y Viễn Chinh 379 tại Tây Nam Á)…, Võ Phi Sơn đang làm rạng danh người Việt tại quê người.
Chúng ta vinh danh các em, các cháu, không chỉ vì những thành tựu rực rỡ, mà chính vì tấm lòng các em, các cháu luôn hướng về cội nguồn; không như những kẻ hợm hĩnh chim chưa đủ lông đủ cánh đã vội vã quay lưng với cha anh và phủ nhận quá khứ. Chúng tôi chúc mừng Trung tá Võ Phi Sơn. Cầu mong sẽ có ngày nghe đến nhiều vị tướng tài ba mang các họ Việt Nam trong quân đội Hoa Kỳ.

Đỗ Văn Phúc

.

U.S. Officer Revisits His Past in Vietnam


Commander Le with a relative in Hue, where four of his siblings remained trapped when most of his family fled in 1975.

By SETH MYDANS
Published: November 9, 2009
DA NANG, Vietnam — Cmdr. H. B. Le, the first Vietnamese-American to command a United States Navy destroyer, had just stepped ashore on a formal port call, making an emotional return to Vietnam for the first time since he fled as a young boy on a fishing boat at the end of the war in 1975.
Justin Mott for The New York Times

Cmdr. H. B. Le heading to a welcoming ceremony over the weekend in Da Nang, Vietnam.
A youthful and smiling man of 39, he bore the weight of the symbolism of cautiously warming military ties between Vietnam and the United States in the visit over the weekend. But the welcoming ceremony was delayed by a dispute over a request to display the red Vietnamese flag with its gold star aboard the Blue Ridge, the flagship of the Seventh Fleet, which had also just pulled into port.
Two hours later the flag was finally raised high on the yardarm, seemingly in accord with the Vietnamese demand and contrary to American naval custom. The waiting generals began to smile again, the red carpet was rolled out and Commander Le was free to proceed with his return.
“Stepping ashore was awesome,” he said after landing from his destroyer, the Lassen, which was anchored in Da Nang Harbor. “To be able to return to Vietnam after 35 years and to be able to do it as commander of a United States naval warship was an incredible honor and a privilege.”
He was returning to a very different Vietnam from the one he fled at the age of 5 with his parents and three of his siblings. Most people in this young nation, like Commander Le himself, have no memory of the war.
In the last decade or more, Vietnam has opened its economy, increased trade with the United States and risen from postwar poverty even as the Communist government maintains control of the news media and political expression.
The city of Da Nang today, with four new bridges, broad streets and an emerging high-rise skyline, is almost unrecognizable to those who were here during the war.
Despite the changes, the flag-raising dispute and the background of Commander Le’s own story illustrated the complexities of a relationship that remains shadowed by the war, even as it moves tentatively forward.
“Gradual and steady,” said Carlyle B. Thayer, an expert on the Vietnamese armed forces at the Australian Defense Force Academy, describing the evolving relationship. “The Americans see a glacier moving, and they call it progress.”
The Vietnamese generals who greeted Commander Le — whose full name is Hung Ba Le — might have reason for mixed feelings.
Commander Le’s father, Thong Ba Le, who is now 68, was a commander in the wartime South Vietnamese Navy and for a time held a senior position here in Da Nang. In 1975 he fled the Communist military when his base came under attack by rocket and mortar fire. The family spent two days at sea before being rescued by a United States Navy vessel.
While he was able to take his wife and his four younger children when he fled, he was unable to rescue four older children, who were trapped in Hue, Commander Le said. Two of these sons spent several years in Communist re-education camps, he said.
After reaching the United States, the father worked his way up from busboy to manager of a grocery chain in Northern Virginia and provided college educations for all of his children, including the four who followed him out of Vietnam eight years later in a formal departure program. Commander Le is a model of the success of many children of refugees.
A standout scholar and athlete in high school, he graduated from the United States Naval Academy with a bachelor’s degree in economics in 1992 and was commissioned as a Navy officer. He is married with two children.
“I’m a lucky guy,” he said. “My dad got me out of the country. He did what he had to do. He gave us opportunities to have a good life in the United States.”
Aboard the Vietnamese tug that brought Commander Le ashore was a man with quite a different set of memories: Chief Engineer Nguyen Van Ne, 50, said that as a child he had been terrified of American soldiers.
“They burned down my parents’ house,” he said. “They burned it down because they thought we were Communists.” But he said that those memories were in the past now, and that he would like to visit the United States “just to go and have a look.” He said that in the United States, people “get a good education and they get ahead, like Commander Le.”
Commander Le learned only a little of the Vietnamese language and very little about his father’s past or his family’s history.
And so his visit on Sunday to his home city of Hue, 50 miles north of Da Nang, meeting the aunts and uncles who are his only relatives in Vietnam, was a voyage of discovery of his roots.
“Something I recently learned was that my dad was not the first Vietnamese naval officer,” he said. “Back in imperial times, my great-great-great-great — four or five greats — grandfather served with the emperor. He was like an admiral.”
Commander Le prayed at the family’s ancestral shrines, visited their graves and learned of what he said were his family’s royal connections in the old imperial capital.
“I had noodle soup by the Perfume River, sitting on little plastic stools,” he said. “I definitely felt like a Vietnamese, just enjoying that food and the company of my family.”

.

At the helm of a U.S. warship, a Vietnam refugee comes home



Matthew White / U.S. Navy Cmdr. Hung Ba Le, left, commanding officer of the guided-missile destroyer USS Lassen, discusses the ship's position during operations at sea Wedneday. Le, the first Vietnamese-American to command a U.S. Navy ship, is returning to the country of his birth for the first time in 34 years.


Courtesy of the Le family
Cmdr. Hung Ba Le, front left, and his siblings on Thuan An beach, just south of their hometown of Hue, Vietnam, in 1974.


Courtesy of the Le family
Ensign Thong Ba Le, right, receives his Sword of Honor from Vietnamese president Ngo Dinh Diem at his graduation from the Vietnamese Naval Academy in 1962.


Courtesy of the Le family
Courtesy of the Le family Cmdr. Hung Ba Le, left, and his father, Thong Ba Le.
YOKOSUKA NAVAL BASE, Japan — As South Vietnam crumbled under advancing North Vietnamese forces 34 years ago, 5- year-old Hung Ba Le and his family escaped and eventually found refuge on a U.S. Navy ship.
This week, he returns to the land of his birth for the first time. And it is a U.S. Navy ship — the guided-missile destroyer USS Lassen that he commands — that will take him there.
On April 30, 1975, Saigon’s fall was imminent. Le’s father, a South Vietnamese navy officer, had just assumed command of the Nha Be Naval Support Activity Base after learning the previous commander left the country without warning.
He led his sailors until the last possible moment. But finding himself unable to communicate with his headquarters and fearing the impending collapse of the government, he ordered his men to go home and be with their families.
In his online memoir, “The Journey of Destiny,” Le’s father wrote: “It was over. There was no one willing to fight because there was nothing for which to fight. The country was about to collapse under the Vietnamese Communist. I was so desperate, angry, and upset in my heart.”
Now the younger Le transits the same waters where he and his family sought refuge more than three decades ago.
“I feel blessed to be where I’m at today,” Le, the first Vietnamese-American to command a U.S. Navy ship, said during a phone interview from sea Tuesday. “It feels very neat to think that we left on a U.S. Navy ship, and to come back on one is pretty awesome.”
After the fall of Saigon, Le’s family escaped on a fishing trawler. Le’s father led the vessel and its 400 refugees out to sea on April 30, 1975. Numerous times, the younger Le said, the refugees were refused assistance from passing ships.
As Le’s father navigated the boat out to sea, he was leaving behind more than his native country: His four oldest children, living in the family’s hometown of Hue, were unable meet the rest of the family before the trawler departed.
After days at sea, sleep-deprived and hungry, Le, three other siblings, his parents and the other refugees were taken aboard the USS Barbour County, a ship participating in Operation Frequent Wind — the evacuation of foreigners and South Vietnamese from Saigon.
The Barbour County took the refugees to the Philippines.
“The cool ocean breeze could not comfort the wave of sorrow in the heart of this Vietnamese refugee,” the elder Le wrote in his memoir.
The Le family eventually made their way to Camp Pendleton, Calif., where they were kept in a refugee camp for several weeks.
They soon found sponsorship from an American family and made the trek to northern Virginia, where they would eventually settle.
With no money, Le’s father worked various jobs to support the family before settling into a job at Giant Food, a supermarket chain.
“We had some great help along the way from our sponsors,” the younger Le recalled. Although the family’s journey to gain U.S. citizenship lasted eight years, Le describes his experience in America as one of little struggle.
“I always felt lucky to come to America when I did,” he said.
In 1983, the naturalization process concluded and the family’s four oldest children were permitted to join the family.
With a family deeply rooted in naval heritage, Le said that as a teenager getting accepted to the U.S. Naval Academy was his goal.
“I was never pressured over the years from my father to do so,” he said Tuesday as his ship steamed toward its scheduled Saturday port call to Da Nang with USS Blue Ridge. “But [I] enjoyed being able to follow in his footsteps.”
Le’s father recently told him that following his son’s career, and seeing him command a Navy warship, has added years to his life.
Graduating from the Naval Academy with merit in 1992, Le was designated as a surface warfare officer. Four ships and 17 years later, he finds himself leading one of the Navy’s premier warships back to a land of which he has few memories.
“It’s amazing to get an opportunity to get to go back, and one that I don’t know if I would have had otherwise,” said Le, who hopes to reconnect with relatives still in the country. “America gave my family a lot of opportunity, so I enjoy giving back by serving.”


.

Tàu Hải quân Hoa Kỳ cập cảng Cát Tiên Sa.

Chiều ngày 7/11, cùng lúc hai tàu Hải quân Hoa Kỳ, USS Lassen (DDG 82) và USS Blue Ridge (LCC 19) chính thức cập cảng Tiên Sa, bắt đầu chuyến thăm thành phố Đà Nẵng.

Tàu hải quân Mỹ cập cảng Tiên Sa.



Tàu USS Blue Ridge là tàu chỉ huy trong Hạm đội 7 của Hoa Kỳ, đóng căn cứ tại Yokosuka- Nhật Bản, có sức chứa hơn 200 sỹ quan và 1.200 thuỷ thủ.


Đặc biệt, tàu khu trục USS Lassen là tàu Hải quân Hoa Kỳ đầu tiên do một hạm trưởng người Mỹ gốc Việt Lê Bá Hùng chỉ huy. Hạm trưởng Lê Bá Hùng sinh ra ở cố đô Huế, Việt Nam. Gia đình ông nhập cư sang Hoa Kỳ và định cư tại Bắc Virginia


Ông Lê Bá Hùng chỉ huy trưởng tàu USS Lassen phát biểu tại cuộc họp báo trên tàu



Chuyển hàng từ tàu xuống tiến hành các quan hệ cộng đồng: thăm các nạn nhân chất độc da cam, hội Bảo trợ trẻ em…

Chuyến thăm “đánh dấu lần đầu tiên ông trở lại Việt Nam kể từ khi rời đất nước lúc mới 5 tuổi, và cũng góp phần làm tăng thêm mối quan hệ hữu nghị giữa 2 nước Việt Nam- Hoa Kỳ” - Ông Hùng phát biểu.

.





.


Tổng Hội

Thanh thiếu niên ĐH

Phụ nữ Lâm viên

Đặc san đa hiệu

 
Tìm người thân

Trà 
 
Mu
HoangSa,TruongSa
mauthan
Mậu thân 1968

Ta phải thắng trận này
Thái Hà
Thái Hà

Tam tòa
Tam tòa

Bauxite
Bauxite

Thương phế binh
Thương phế binh

Bauxite
PPSe

Bauxite
Nhạc

Bauxite
Mẹo vặt computeur


 
 
i l